Sunday, January 22, 2012

CỤC PHÂN, TRÍ THỨC VÀ ĐẢNG PHÁI CHÍNH TRỊ*

Qua bài "Sự lạc quan vô tận" của nhà văn Phạm thị Hoài, xin góp thêm vài ý


Thu Thảo
Giáo viên cấp 2, đang sống tại Việt Nam
Đọc bài viết của nhà văn Phạm thị Hoài, tôi thấy rất hay, song hình như còn thiếu một tí gì mà chị Phạm thị Hoài chưa muốn nói hết. Giống như một câu truyện, mà phần kết, tác giả muốn dành cho người đọc tự đặt câu hỏi và trả lời.
Đoán mò như thế, nên tôi thử "chắp bút". Nếu không phải, xin Chị thứ lỗi.

Qua Chị, tôi hiểu: đảng phái a, b, c, d, đ... nào đó là tập hợp một nhóm người để đại diện một khuynh hướng chính trị riêng (của nhóm) mang màu sắc của a, b, c, d, đ... trong một đất nước. Nó biến đổi khôn lường, theo thời gian và hoàn cảnh. Hôm nay nó là nàng "công chúa", nhưng về sau nó có thể biến thành con điếm. Hôm nay nó là cô Bé Lọ Lem nhưng sau này nó có thể là nàng công chúa... rất đỗi bình thường.
Tôi cũng hiểu đảng phái theo nhiều cách: Đảng phái thì chả là cái "đinh" gì so với một dân tộc cả. Mặt khác, khi cái đinh còn sắc nhọn bén lẹm thì còn dùng được việc, chứ khi đinh đã hen rỉ hay cong vẹo mà cố dùng thì chỉ có chảy máu tay mà thôi.
Theo tôi biết, lịch sử nhân loại chưa bao giờ quan tâm hoặc để ý vinh danh hay phê phán "sự lãnh đạo" của một đảng phái nào, mà chỉ có vinh danh hoặc phê phán một cá nhân lãnh đạo thôi. Vì cá nhân (Tổng Thống, Thủ Tướng, Bộ trưởng ngoại giao, tướng tài...) thì có thể đại diện cho một dân tộc, một đất nước, một chiến dịch. Còn đảng phái chỉ đại diện cho một nhóm người với tính cách nội bộ của nhóm người đó.
Về nguyên tắc pháp lý và chính danh mà nói, thì đảng phái chẳng là cái "đinh" gì đối với một quốc gia cả, thưa giáo sư Chu Hảo.
Đảng phái, nó "hình thành" như món ăn, nhờ nó mà, khi thì con người muốn chọn phở bò nóng hổi để ăn, khi thì thích có bún riêu cua khoái khẩu, khi thì chọn ăn xúp tôm cho nhẹ bụng, khi thì ưa chọn cơm rau muống để được no lâu v.v... Mà món ăn thì thay đổi mới ngon. Ăn mãi một thứ chán lắm, lại không biết định hình món ăn nào là thực tốt và thích hợp với "thể trạng" cộng đồng dân tộc mình.
Cũng cần lưu ý: Món ăn khác với thức ăn. Thức ăn thì có hàng vạn món ăn. Không có món ăn a, b, c, d, đ... thì cũng chẳng hề hấn gì, mà có khi ăn món Kim-Chi cay xé của Hàn Quốc lại được việc hơn nhiều.
Là món ăn, thì chỉ để phục vụ con người. Con người "đẻ" ra món ăn. Không thể và không bao giờ ngược lại. Và thực đơn phải có nhiều món ăn để con người lựa chọn, thay đổi: tùy lúc, tùy cơ địa, tùy nhu cầu, tùy hoàn cảnh thích nghi. Do đó, con người có quyền chọn món ăn thích hợp và thỏa mãn với số đông của mình.
Chưa kể, vô phúc gặp độc món mà lại món ươn-thối-rữa, thì chỉ có "từ bị thương đến chết" thôi.
Nhưng đảng phái đúng nghĩa tốt đẹp và chính danh của nó, theo tôi: nó là hóa thân của món ăn, mà phần tinh chất (nếu có) sẽ đóng góp phục vụ đắc lực cho con người. Phần còn lại là chất thải: cục phân.
Nếu nó không làm tốt công việc đóng góp phục vụ đắc lực cho con người (cụ thể là dân tộc, đất nước), mà ngược lại, chà đạp và bóp chết quyền lợi thiêng liêng của dân tộc, của đất nước thì nó chỉ còn là cục phân, không hơn không kém.
Người Trí Thức, chính là người hơn ai hết trong cộng đồng dân tộc, biết phân biệt và nhận định đúng về "quá trình" hóa thân của cục phân ấy, rồi dùng cái tri thức của mình để chuyển hóa cục phân thành hữu dụng: đưa cục phân vào dây chuyền hiện đại, phân tích, biến đổi thành phân hữu cơ,phân đạm, phân vi sinh...bón cây, làm ra lương thực, hoa thơm trái ngọt cho người. Không thể và không bao giờ ngược lại (tức không thể và không bao giờ có chuyện: cục phân "lãnh đạo" Trí thức).
Vai trò, vị trí, trọng trách và tính tiên phong cao quý của Người Trí Thức còn hơn thế nữa.
Ngày xưa, trước cường quyền, Người Trí Thức khi lánh xa cái xấu, bất hợp tác với cái xấu, thường "rũ áo từ quan", bỏ lại đặc quyền đặc lợi, tìm nơi ẩn dật, sống thanh bạch (mà còn bị cho là yếm thế, cầu an) gìn giữ cố không đánh mất: KHÍ PHÁCH & SỸ KHÍ, cái tinh chất và cốt cách cần có để định danh: TRÍ THỨC.
Ngày nay, trong sức sống vươn cao và tiến bộ của loài người, sự cầu an đồng nghĩa với hèn. Người Trí Thức không thể không chọn: từ chức, phản biện, biểu tình, đứng đầu gió... như yếu tố cần và đủ để định danh cho mình: TRÍ THỨC. Tựu trung cũng chỉ: Tổ Quốc hưng vong, Thất Phu hữu trách.
Mao là tên khốn, hắn ta rất sợ trí thức, luôn chủ trương tiêu diệt Trí thức, rồi cố "đẻ" ra một loại "trí thức đặc thù" mang gen Mao hầu dễ bề bảo ban, và thật sự Mao đã làm được điều đó, nên hắn ta nói ngược lại đó thôi:
Mao bảo trí thức không đáng cục phân là vậy.
THU THẢO
20.01.2012
----------------------------------------------------------
* Tựa do ANSA đặt

1 comment:

  1. Bài phân tích hay: "một góc nhìn"
    Riêng tôi (xin phép được) chấm điểm 10/10 cho Cô Giáo THU THẢO!

    ReplyDelete