Sunday, October 7, 2012

NHỚ NÚI THƯƠNG RỪNG


Mùa thu trong sân một ngôi chùa ở Boston sáng nay, chợt nhớ đến bài thơ viết cách đây khá lâu về cảnh núi rừng ở Quế Sơn, Quảng Nam và ngôi chùa trong những ngày còn nhỏ. 

NHỚ NÚI THƯƠNG RỪNG 

Ta vẫn hằng mơ ngày trở lại 
Thăm rừng Nghi Hạ, núi Nghi Sơn
Núi đứng chờ ai khô lệ đá
Rừng xưa mấy độ lá thu rơi

Mưa có buồn hơn trên xóm vắng
Nắng có vàng thêm những buổi chiều
Ta đi tuyết đổ lên đời trắng
Mưa buồn như mắt mẹ đêm khuya

Saturday, October 6, 2012

TRẦM ÔNG THẤT GIÁC


Trầm Tê, không học hành gì nhưng nhờ vào thời buổi nhiễu nhương, làm ăn nháo nhác nên phất lên nhanh chóng trở thành phú ông. Từ đó người ta gọi y là Trầm ông.
Trầm ông xây lâu đài dinh thự nguy nga, quan hệ cao rộng, trở nên người sang trọng. Một hôm có thầy địa lý từ phương Bắc đến phán: Ngươi cái gì cũng có đủ rồi nhưng thiếu một cái nên chưa là số 1 trời Nam. Ngươi còn thua Đức ông, Kiên ông, Bắc ông, Anh ông…
Trầm ông hỏi: Thiếu cái gì? Thầy địa lý nói: Giác. Phải là giác thật chứ giác giả thì không những được gì mà còn khốn đốn đấy.

Friday, October 5, 2012

VÌ SAO ĐẠI GIA GIẢ BỘ XÀI ĐỒ GIẢ?



Đại gia xài đồ giả

Nghĩ mà thương, ứa nước mắt.

Xưa nay mình nghĩ chỉ có những kẻ ít tiền như mình thì mới xài hàng giả, giờ thì an ủi tí chút rồi. Ông Trầm Bê, đại gia hàng đầu trong nhóm các đại gia xứ ta vừa phân trần ông cũng chả biết cái sừng con tê giác nhồi rơm mà người ta biếu ông là giả hay thật nữa. Cứ trong ý tứ mà suy thì ông ấy nghiêng về giả. Mà sừng giả thì có gì để ầm ĩ. Thôi, mời các anh công an Trà Cú làm hết ly này rồi giải tán. Cái tổ chức động vật hoang dã thế giới rõ lắm chuyện.

Đại gia cũng phải xài đồ giả. Thương ghê đi. Nếu ông ấy có biếu ai cái gì, chắc cũng đồ giả thôi.

(Nói nhỏ với chú công an: Đừng để ý đến chiếc sừng tê nữa, giờ chuyển sang tìm hiểu xem đứa nào đã cho đại gia con thú tê giác nhồi rơm ấy. Hay con này cũng làm bằng silicon hoặc composit, giả nốt?).

5.10.2012
Nguyễn Thông

Nó giả bộ xài đồ giả vì nó sợ tui tố hắn đấy. Đọc bài sau đây sẽ rõ.


CHỦ NHẬT, NGÀY 27 THÁNG NĂM NĂM 2012


NÓI VỚI ĐẠI QUAN GIA VĂN HÓA LÙN



Wednesday, October 3, 2012

NGÀY VỀ CỦA MỘT NGƯỜI BẠN THƠ

                              Tặng các thân hữu đã một                   
                                          thuở đi tìm cái-không-có


Vẫn còn đó khu vườn xưa ngóng đợi
Cỏ và cây cùng nắng gió mong chờ
Chim vẫn hót như lời ai thầm gọi
Kẻ lưu vong khi gót mỏi quay về

Tuesday, October 2, 2012

TÔI VÀ VIỆT CỘNG (tiếp theo)

...một tuần sau ngày 30.4, tôi về lại Đà Nẵng.
Đà Nẵng đã hưởng hòa bình trước một tháng, gia đình tôi cùng nhiều bà con khác đang chuẩn bị trở lại quê nhà. Tôi ủng hộ quyết định nầy của ba tôi.
Mẹ tôi buôn bán tảo tần dành dụm được vài chục cây vàng mang ra bán dần để đổ tiền vào khẩn hoang ruộng đồng, gần chục mẫu ở quê ngoại Hòa Quý và  5 mẫu ở quê nội Hòa Xuân. Hồi đó phải thuê người rà gỡ bom mìn rất tốn kém.
Các chú, các bác, các cậu tôi đang từ miền Bắc trở về hoặc từ trên núi xuống đang giữ các cương vị kha khá ở Đà Nẵng cũng như ở Hòa Vang, đến gợi ý tôi tham gia vào chính quyền mới như làm công an, cán bộ huyện, ngành du lịch...nhưng tôi đều từ chối. Tôi thích về quê làm nông với ba mẹ và em gái của tôi.
Khi nằm ở Sài Gòn, nhiều đêm nhớ lại những ngày tháng nông tang ở quê nhà mà lòng quặn thắt. Ước nguyện  của tôi là khi hòa bình lập lại nếu đường học dở dang thì sẽ về lại quê nhà vui thú với nghề nông mà trước đây chiến tranh khốc liệt đã làm cho đứt đoạn.

SỰ LAN TỎA...SAU NHỮNG PHIÊN TÒA



Hạ Đình Nguyên
(Bài đăng trên BBC Tiếng Việt ngày 30/9/2012, nhan đề Hà Nội, Bắc Kinh và vấn đề dân chủ, không có những phần chữ đỏ)
Thời sự mấy tuần nay cho thấy áp lực của Bắc Kinh vào Việt Nam, và Biển đông tạm lắng dịu – sự lắng dịu đáng nghi ngờ mà mọi người quan tâm đến thời cuộc đang nín thở cảnh giác – thì lập tức Việt Nam nổi lên những vấn nạn về Dân ch.
Dư luận chưa ngớt xôn xao với chỉ thị của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về ngăn cấm, cảnh cáo và lên án những trang mạng xã hội, thì tiếp đến là phiên tòa xét xử 3 blogger với các bản án được dư luận cho là không thích hợp, cùng sự xuất hiện những bài báo của những tờ báo nhà nước chính thống (Nhân dân, Quân đội Nhân dân, Mặt trận Tổ quốc), có nội dung thống nhất, đồng loạt đã kích và lên án những người xuống đường chống bành trướng Bắc Kinh, chống bất công, đòi lại đất đai, đòi dân chủ và nhân quyền trong thời gian qua, họ đều được xem là bọn cơ hội, là thuộc thế lực thù địch, phản động, là âm mưu thực hiện “diễn biến hòa bình” do phương Tây chủ xướng, nhằm chống lại nhà nước Việt Nam Xã hội Chủ nghĩa.

Monday, October 1, 2012

CỒN DẦU VỚI TÔI

Ảnh tự chụp trước nhà thờ Cồn Dầu tháng 5.2012

Cái làng Cồn Dầu nhỏ bé ngày xưa, đầy ắp kỷ niệm, rất thân thương mà cũng rất đáng ghét đối với tôi thuở ấu thơ, nay nổi tiếng ra toàn thế giới, tôi cũng nên ăn theo một chút chứ nhỉ.
Qua cửa ngõ Hội An, người Quảng Nam tiếp xúc rất sớm với Tây Phương trong đó sớm nhất có lẽ là các cha đạo. Thế nhưng người Quảng Nam rất bảo thủ nên đạo Thiên Chúa rất khó thâm nhập vào vùng đất nầy. Cả tỉnh Quảng Nam Đà Nẵng rộng lớn chỉ có ba làng đạo. Đó là Hòa Sơn, Trà Kiệu và Cồn Dầu. Dường như làng Cồn Dầu là từ làng Trung Lương của tôi tách ra vì ở cả hai làng, họ Huỳnh Ngọc đều chiếm đa số và bà con thân thuộc với nhau. Hơn nữa ranh giới giữa hai làng chỉ là lũy tre hàng rào của các nhà dân. Chui hàng rào từ nhà nầy qua nhà hàng xóm là đã đi từ làng nầy qua làng nọ.
Thế mà hai làng đã cách xa nhau đến vạn dặm. Trai gái hai làng hiếm khi lấy nhau, hiếm khi đi lại quen biết nhau. Cái ý thức hệ tuy vô hình mà chia cách người ta đến ghê gướm vậy.