Thursday, August 21, 2014

CÓ NÊN ĐẶT VẤN ĐỀ THOÁT TRUNG?

 Nguyễn Thanh Giang 
Tôikhông muốn nghe hai chữ “thoát Trung” vì nó đau lòng quá khi bị gợi lên cảmgiác tủi buồn, yếm thế của sự trốn chạy.
Thậtvậy. Thoát là gì? Từ điển Tiếng Việt giải nghĩa; Thóat là “ra khỏi nơi kìm hãm,nguy hiểm thoát chết trong gang tấc”. Thoát, muốn dịch ra tiếng Pháp phải dùngchữ sortirhoặc échapper. Muốn dịch ra tiếng Anh phải dùng một trong các chữ: toescape, to exit, to quit.
Thựctế, đã bao giờ chúng ta nhập vào đâu mà phải hò nhau thóat ra, đã bao giờentrer đâu mà phải xin sortir. Và, việc gì mà phải “escape”.


ÔngHoàng Cao Khải chắc chắn không đúng khi nói: “Dân tộc Nam ta là Hán tộc không còn nghingờ gì nữa”.
Cũng không thể đồng ý với GS Nguyễn Văn Tuấn (Australia) trong bài “Một phiên bảncủa Tàu”:
 “Nói “tương đồng” thì có vẻ oai, chứ Tàu nó chỉ xem Việt Namchỉ là một phiên bản của họ. Chính vì thế mà các quan chức Tàu có thể hống háchvà ngổ ngáo trong các tuyên bố như là lời phán của cha mẹ dành cho con. ViệtNam có vùng vẫy hay suy nghĩ gì thì Tàu cũng đoán trước được, vì Việt Nam chỉhọc từ Tàu thôi, và đâu có thầy nào (nhất là thầy Tàu) mà dạy cho trò 100% sởtrường. Sự lệ thuộc ngoại bang nó ghê gớm ở chỗ làm cho dân tộc không còn tựchủ và độc lập trong suy nghĩ, và người ngoài nhìn vào với ánh mắt khinh thường.”
Hãy nghe Nguyễn Trãi dõng dạc tuyên cáo:

Như nước Đại Việt tatừ trước
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu
Núi sông bờ cõi đã chia
Phong tục Bắc Nam cũng khác
Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên xưng đếmột phương

Nguyễn Du thìtừng dè bỉu Trung Quốc khi ông đi sứ ở bên ấy:

Hồn ơi! Hồn ơi! sao chẳng về?
Đông tây nam bắc không nơi tựa.
Lên trời xuống đất đều không ổn,
Đất Yên đất Dĩnh về làm chi?
Thành quách chẳng khác xưa nhưng lòng dânđã khác,
Bụi nhiều nhuốm bẩn dơ quần áo.
Đi ra thì xe ngựa, ở nhà thì vênh váo,
Ngồi bàn tán chuyện ông Quì ông Cao.
Không hề để lộ nanh vuốt ác độc.
Nhưng cắn xé người ngọt như đường!
Hồn có thấy cả trăm châu vùng Hồ Nam,
Toàn người gầy ốm có ai mập đâu.
                          (Bản dịch bài “Phản chiêuhồn”)


Nguyễn Trường Tộ cũng khẳng định:

“Nước ta trên cũng có trờiche, tức thiên văn, dưới cũng có đất chở, tức địa lý. Trong khoảng trời đất,nước ta cũng là một đất nước tốt lành hẳn hoi, đâu phải một miền phụ dung củaTàu” (Bản tấu “Về việc học thực dụng”).

Cha ông ta chưa bao giờ chiụ là một miền phụ dung, một phiên bảncủa Trung Quốc bởi vấn đề thoát Trung đã được đặt ra từ rất lâu. Không chỉthóat mà còn chống, còn đánh. Không chỉ đánh cho …cút, đánh cho …nhào mà “Đánhmột trận sạch sanh kình ngạc”, “Đánh cho dài tóc, đánh cho đen răng”. Đánh bằngquân sự, đánh bằng văn hóa. Mặt trận nào cúng quyết liệt, cũng dữ dội. Có thếta mới còn được “Bốn ngàn năm ta lại là ta” ít nhất cho đến trước năm 1945 chứ.Chỉ tiếc rằng, do cần đạt mục tiêu giành quyền thống trị, những người cộng sảnViệt Namđã rước ảnh mấy ông Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông về treo lên bên trên cả bànthờ Tổ quốc. Càng đáng căm giận hơn là, cho đến bây giờ, trong những người lãnhđạo còn có những kẻ/thằng do lú lẫn hay do cần nơi nương tựa vẫn dùng quyềnhành cố ấn sâu đất nước vào vòng đô hộ của Trung Quốc!

Bây giờ đặt vấn đề “Thoát Trung” thì nghĩa là thóat cái gì?

Đọc một số bài viết, dự mầy buổi Hội thảo thấy ý kiến lộn xộn,ngổn ngang quá. Người thì cho rằng “Thoát Trung” chủ yếu phải là thóat về chínhtrị, về tư tưởng. Người lại bảo “ThoátTrung” về chính trị thật ra cũng là “Thoát Trung” về văn hóa, văn hóa quỳ lạy, văn hóa thảo dân, văn hóa giảdối … Người bảo muốn “Thoát Trung” phải diệt Cộng, người bảo muốn “ThóatTrung”, trước hết phải đổi tên Đảng …. Rồi hàng loạt câu hỏi nêu ra: “ThoátTrung” hay thoát Mác – Lênin?, “Thoát Trung” hay thoát Khổng Mạnh?, “ThoátTrung” hay thoát Hoa?, hay thóat Á?, hay là “giải Hán hóa”? vv…
Loanh quanh luẩn quẩn một hồi, có ý kiếnnhư là tổng kết: “Rút cuộc, Thoát Trunglà phải tự thoát” (Nguyễn Ngọc Lanh).
Tôi thì tôi nghĩ rằng, không nên hô hàothoát cái gì cả.
Thoát Trung ư?
Nhưng, nhà nghiên cứu Đinh Bá Anh nêu nhận xét mà tôi rất tánthưởng: “Trên nhiều phương diện, TrungQuốc còn “thoát Trung” một cách chủ động hơn, nhanh và xa hơn Việt Nam”; “cả tưduy và tầm nhìn của giới lãnh đạo lẫn ý thức của người dân về quyền và tráchnhiệm ở Trung Quốc đều cao hơn ở Việt Nam” (Bài “Việt Nam có cơ hội thoát Trung?”).
Thóat Mác-Lenin ư?
Chủ nghĩa Mác-Lenin có cái phần xác rất thối tha với những đấutranh giai cấp, chuyên chính vô sản … nhưng có phần hồn khả dĩ thơm tho vớinhững mộng tưởng; xóa áp bức, bất công, san sẻ tư bản về cho vô sản, thiết lậpcông bằng xã hội …
Thoát Khổng- Mạnh ư?
Đạo Nho đâu chỉ dạy “Trungquân” mà còn khẳng định “Dân vi quý,xã tắc thứ chi, quân vi khinh”. Đạo Nho đâu chỉ có “Tam cương” mà còn có“Ngũ thường”. Trong ngũ thường thì đứng đầu là chữ nhân. Chữ lễ chỉ ở vị tríthứ ba: nhân, nghĩa, lễ, trí, tín. Bản thân chữ “Nho” được giải thích là do chữ“Nhân” ghép với chữ “Nhu” mà chữ “Nhu” ở đây nghĩa là hội ý. Xem vậy đủ thấytrong chữ “Nho” cũng có hàm chứa yếu tố dân chủ đấy chứ.
Chủ nghĩa Mác-Lenin cũng như Đạo Nho, Đạo Phật, Đạo Gia tô, ĐạoHồi … đều có mặt sáng, mặt tối, yếu tố dương, yếu tố âm. Vấn đề là ta cần tiếpthu những gì và nên né tránh những gì trong đó chứ không nên phủi bỏ toàn bộ.
Xã hội Mỹ sở dĩ bền vững lâu dài và phát triển rực rỡ vì không cưỡngbức “thoát” cái gì cả mà tất cả các đạo đều được trân trọng. Đảng Cộng sản Mỹvẫn hoạt động công khai, có trụ sở treo ảnh Mác, Lênin trang trọng, có cơ quanngôn luận đàng hoàng (Daily Worker, People’s World). Nền văn hóa Mỹ không cóbản sắc riêng nhưng là tích hợp của nhiều nền văn hóa. Mọi nền văn hóa đều đượcgóp những bông hoa đẹp của mình trên cái nền cỏ xanh dân chủ nhân quyền bấtdiệt.
Lịch sử nhân loại từng có những trang đau thương do những kẻ hoạtđầu lợi dụng yếu tố này, yếu tố kia trong các đạo để trị vì những cộng đồng dântộc bằng độc tài, chuyên chế. ĐCSVN cũng vậy, đã lợi dụng chủ nghĩa Mác-Leninđể huy động xương máu nhân dân cướp chính quyền rồi lại tiếp tục lợi dụng chủnghĩa Mác-Lenin để duy trì ách thống trị hà khắc trên đầu nhân dân Việt Nam.
Mục tiêu “Thoát Trung” đặt ra có lẽ quá rộng, quá sâu nên mônglung không biết nhằm vào đâu, không biết thực hiện thế nào.
Có quá nhiều mục tiêu, nhiệm vụ cần đặt ra cho tình hình hiện nay:chống tham nhũng, chống lãng phí, chống độc tài đảng trị, chống cường quyền … nhưngkhẩn thiết hơn cả phải là chống Đại Hán bành trướng, chống ách đô hộ từ xa củaTrung Quốc, chống âm mưu xâm lăng độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc. Tuynhiên, đặt vấn đề “Thoát Trung” e không cụ thể.
Thay vì vận động “Thóat Trung” xin đề nghi nêu cao khẩu hiệu “Hãycảnh giác với Bắc Triều”
Hãy khắc ghi vào tâm trí chúng ta khẩu hiệu “Hãy cảnh giác với BắcTriều” bằng chỉ thị, nghị quyết, bằng thường xuyên nêu trong mục kiểm điểm ởcác chi bộ Đảng, các buổi hội họp của các tổ chức dân sự, bằng thơ văn, nhạc,họa …
”Cảnh giác với Bắc Triều” thì các ông Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mườikhông dại dột ký Thỏa ước Thành Đô 1990.
“Cảnh giác với Bắc Triều” thì Lê Khả Phiêu không mắc điều tiếng làđã bị chúng đưa gái ra nhử để rồi phải dâng tặng Ải Nam Quan, Vịnh Bắc Bộ ….
“Cảnh giác với Bắc Triều” thì Nông Đức Mạnh không ngu ngơ mờiTrung Quốc vào khai thác Bauxite Tây Nguyên.
“Cảnh giác với Bắc Triều” thì Nguyễn Phú Trọng không tệ hại đếnmức tạo tiền đề mở rộng cửa đón Trung Quốc và công an của họ tràn vào toàn bộlãnh thổ Việt Nam (Xin mời đọc bài “Mấynghi vấn đối với tuyên bố chung Việt Nam-Trung Quốc do ông Nguyễn Phú Trọng kýkết” trong trang web www. nguyenthanhgiang.com).
“Cảnh giác với Bắc Triều” thì các tỉnh không “vô tư” bán nhiều khurừng đầu nguồn trọng yếu, không cho thiết lập những Vũng Áng, Nghĩa Hưng ….
“Cảnh giác với Bắc Triều” thì các nhà quản lý không để Trung Quốcdễ dàng thắng thầu tới 90% các dự án kinh tế quan trọng.
“Cảnh giác với Bắc Triều” thì nhân dân không nhẹ dạ nghe thươnglái Trung Quốc đào rễ hồi, trộn chè bẩn, bóc móng trâu, nuôi đỉa, nuôi ốc bươuvàng …
Thay vì chủ trương “Thóat Trung”, đề nghị hãy vận động mạnh mẽ choxu hướng “Khuynh Tây”.
“Khuynh Tây” để tiếp thu sâu sắc những giá trị cơ bản của nhânloại tiến bộ, trong đó có dân chủ, nhân quyền.
“Khuynh Tây” để có nền giáo dục đào tạo nên những con người tàinăng có tinh thần độc lập, ý chí sáng tạo, bản lãnh tự chủ.
“Khuynh Tây” để có nền hành chính phục vụ nhân dân đắc lực.
“Khuynh Tây” để nhanh chóng công nghiệp hóa, hiện đại hóa.
“Khuynh Tây” sẽ mặc nhiên đạt được mục tiêu “Thoát Trung”. Do “KhuynhTây” mà ta thấy đấy, giới trẻ đã mặc nhiên “Thoát Trung” trong lĩnh vực ca vũnhạc một cách ngoạn mục. Họ sống rất mạnh mẽ sôi động với những pop ballad, jaz,heavy metal, hip hop, dance sport, break dance… chứ còn ai chịu “hái chè bắtbướm” với “Lương Sơn Bá, Trúc Anh Đài” nữa đâu.
Niềm trông đợi rất tha thiết của “Khuynh Tây” trước mắt là đểnhanh chóng thiết lập được Liên Minh Việt Mỹ đặng giữ lấy Biển Đông và tạo cơhội đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa.
Trước tình hình một bộ phận trong giới lãnh đạo vẫn chủ trương tiềptục coi Trung Quốc là bạn “4 tốt” “16 chữ vàng”, Mỹ là kẻ thù truyền thống;trước những nghi vấn xã hội: liệu Hoa Kỳ có thực tâm muốn liên minh với takhông, cần tổ chức nhiều cuộc Hội thảo, Tọa đàm nhằm giải quyết những vấn đề tưtưởng ấy. Từ đấy tạo sức ép để lãnh đạo phải từ bỏ ý đồ “ỷ Trung bảo toànĐảng”, để vì dân vì nước mà “Khuynh Tây” và chủ động nỗ lực thiết lập liên minhvới Hoa Kỳ.  
Hà Nội 20 tháng 8 năm 2014
Facebook Nguyễn Thanh Giang                                                                                                                              
                                                                                                                                 

No comments:

Post a Comment