Tuesday, September 2, 2014

ĐỒNG THÁP KÝ SỰ- 1

Lã Việt Dũng 
Kính tặng Chị, anh Minh, em Quỳnh và những người đang ngày đêm đấu tranh cho tự do dân chủ tại Việt Nam.

Tài nguyên, con người và cái nghèo
Chúng tôi đến Đồng Tháp tối 24 sáng 25, tại một huyện cách thành phố Cao Lãnh 50km. Từ Long An lên đến đó đường xá heo hút, chằng chịt kênh rạch nhưng để đảm bảo an toàn, cả nhóm đều vui vẻ chấp nhận. Cả huyện chỉ có một khách sạn bề thế nằm toạ lạc cạnh UBND xã nhưng điều ngạc nhiên là cửa rả rất hời hợt, không chắc chắn. Giả vờ quay xuống hỏi lễ tân, em nhìn ra phía uỷ ban và khẽ cười bảo không sao đâu ạ, ý như đã được bảo kê. Sau một giấc ngon lành, anh em dậy ăn sáng, cafe và bắt đầu đi thăm thú.
Trưa hôm đó, "thổ dân Long An" dẫn chúng tôi ra Đồng Sen. Đi trên những con đường nhỏ hẹp vắng lặng, hắn kể rằng hắn đã đến Lấp Vò, đường xá cũng bé tẹo như vậy. Chúng tôi chạnh lòng nhớ tới chị và những người bị bắt, ở chốn vắng vẻ, xa xôi, dân trí thấp lấy đâu ra mà ách tắc giao thông với 700 người hiếu kì, lại còn phục sẵn cả truyền hình tỉnh thì không dàn dựng mới là lạ!

Đồng Sen thật đẹp, trải dài, sen nở quanh năm. Lê Dũng Vova lẩm bẩm: "Cái này mà ở Hà Nội thì bọn con gái có mà khoả thân ra chụp ảnh hết!". Tự dưng mình lại nhớ tới chuyện "áo tàng hình" của lão, lúc đó mà có áo tàng hình thì hay phải biết. Mình thật tệ, trong khi cả chuyến đi lúc nào lão cũng nghĩ tới chuyện mặc áo tàng hình để cứu chị, thì mình chỉ nghĩ trò linh tinh. Nghe kể hồi chị bị bắt đi cải tạo, cô vợ cũ thấy lão nửa đêm ngồi dậy bật khóc, tưởng lão điên, thế là bỏ. Ai ngờ mắt trước mắt sau lão dẫn về một cô vợ mới ít hơn 20 tuổi vừa trẻ đẹp lại cùng chí hướng. Anh em đấu tranh có lẽ phải cám ơn lão vì sau vụ đó, chuyện gia đình ổn hẳn. Dân suy thoái bây giờ - đi dân nhớ, ở dân thương - ai bỏ chỉ có mà thiệt!
Trời Đồng Tháp thoáng mát khiến con người ở đây cũng trở nên hào sảng và phóng khoáng. Tính tình thoải mái, dễ chịu cùng lối sống tự do, hồn nhiên đã bị làm cho hoen ố bởi một tờ báo đảng với bài "ba chữ N". Họ có thể phải làm nghề này nghề nọ, nhưng là bởi họ nghèo chứ họ rất tốt, thật thà chất phác. Đặc biệt, họ hướng thiện và khá dễ giác ngộ. Cả nhóm vừa nhậu le le, thịt chuột, cá lóc vừa nghe "thổ dân Long An" kể chuyện tù. Vốn tính ngay thẳng, ngang tàng, lại bị liệt vào dạng "tù chính trị" nên hắn khá được trọng vọng. Hắn ở đó quậy phá, đánh nhau, làm thơ và kể chuyện chính trị xã hội. Chả biết hắn làm thế nào mà giác ngộ được cả đám, nửa đêm không ngủ quay ra đả đảo "tập đoàn độc tài" và đem "cha già dân tộc" ra chửi. Hắn đã như thế, chị mà vào thì ảnh hưởng còn lớn hơn. Nếu chị ở đó ba năm, miền Tây sẽ tràn ngập toàn dân "suy thoái".
Đồng Tháp đẹp và phong phú nhưng nghèo. Quán xá khách sạn thì lụp xụp, người dân thì gầy gò, nhem nhuốc và dân trí thấp. Ở huyện đã thế, ở thành phố cũng chẳng khá hơn là bao. Khi chúng tôi hỏi anh lái taxi, anh bảo ở Cao Lãnh chỉ có toà án và mộ ông Sắc là to . Hôm sau, lúc nói chuyện khi tôi bị bắt, cậu an ninh điều tra thừa nhận về sự nghèo nàn ở đây, nhưng hỏi đểu: "Theo anh thì làm thế nào?". Hỏi đểu thì nhận được câu trả lời đểu: "Giờ không tham nhũng, để tiền phát triển hạ tầng, đường xá; giảm sưu thuế, trả tự do cho dân kinh doanh du lịch; không cướp đất để phát triển nông nghiệp thì giàu ngay chứ gì!". Cậu ta quay sang: "Các anh lúc nào cũng chỉ nhìn mặt trái, thấy cái xấu". Hic, các anh sống bằng tiền thuế của dân, ăn trên ngồi trốc không thấy đẹp mới lạ!
Côn đồ
Hôm sau, anh em chúng tôi tiến về Cao Lãnh. Trước đó, tin xấu dồn dập về những nhóm bị chặn, bị giữ, bị bỏ giữa rừng khiến mọi người không khỏi lo lắng. Tụ nhau ở chợ Cao Lãnh, anh em quyết định đi taxi tới toà. Gọi xe mới biết, một chỉ thị từ công an cấm tất cả các xe taxi đưa khách tới khu vực quanh toà án nên chúng tôi bảo thế nào cũng không nhận. Paulo bèn nghĩ ra một cách, cứ gọi taxi đi du lịch lòng vòng rồi chuyển hướng. Cả nhóm lên 3 xe, xe tôi dẫn đoàn. Khi hỏi nên đi xem gì, lái xe taxi bảo đi xem mộ ông Sắc! Tôi hỏi ông ấy là ai, làm được gì cho Đồng Tháp mà mộ to thế thì anh lái xe trả lời nghe nói ông này là thầy thuốc, tốt bụng lắm. Đúng là miệng như loài sản, chuyện ông này làm quan say rượu đánh chết người, bị hạ cấp và lưu đày biệt xứ thì giấu nhẹm!
Lòng vòng một lúc, chúng tôi cũng đến được khu vực gần toà. Cả nhóm chưa kịp tập trung thì một toán dân phòng, công an, an ninh chìm cùng đội quay phim xông đến. Tôi cùng Hoàng Vi đang yêu cầu anh công an giải thích tại sao chỗ này không có biển cấm - thì bị cưỡng chế lên xe CSCĐ, tận mắt chứng kiến thói côn đồ của dân phòng khi vừa đánh vừa chửi em Bình - No-U Vinh. Điều này được ghi rõ vào bản tường trình sau đó: "Tôi đang đi du lịch thì có một người bạn gọi điện rủ đi qua một phiên toà công khai. Khi tới nơi thì tôi bị một toán dân phòng đi sang đường nói không được đứng ở đây. Tôi đi sang vỉa hè cạnh đó nhưng vẫn tiếp tục bị đuổi. Tôi thấy một chị bụng chửa đang hỏi tại sao ở đây không có biển cấm mà lại đuổi, bèn đứng lại hỏi cùng. Khi đang đợi anh công an trả lời thì bị một toán CSCĐ lôi lên xe. Tôi thấy có người bị đánh và giờ không hiểu tại sao mình lại bị bắt ở đây" . Về tới đồn Mỹ Phú, chúng tôi cũng gặp nhóm bác Tường Thuỵ, chị Liberty và một vài nhóm khác cũng đang quyết liệt đấu tranh trong sự hung hăng của công an cộng sản.
Chiếc balo, Kinh thánh và băng rôn "Tự do cho người yêu nước"
Bị đưa lên xe lúc đó ngoài Bình và tôi còn có Kỳ (Đà Nẵng), Paulo Thành Nguyễn và một vài người nữa mà tôi không nhớ tên. Thấy Paulo đeo balo, một tên dân phòng chồm tới giật mặc kệ việc Paulo ôn tồn yêu cầu lập biên bản. Khi bị đưa xuống xe, Paulo quay ra đòi túi liền bị tụi CSCĐ cản trở và phi xe chạy mất.
Chừng mười phút sau, một toán công an hùng hổ cầm chiếc balo đó đặt trên một vỉa hè rộng, giả bộ lục tung tìm bằng chứng. Chúng vứt một quyển Kinh thánh, một quyển sách xuống đất và trải ra một tấm băng rôn. Đang ở xa theo dõi, Paulo không chịu được chạy lại nhặt lên và mắng: "Các anh là ai mà dám xúc phạm Kinh thánh thế này?". Tên công an trông thấy Paulo như bắt được vàng, bảo: "Mày, chính mày là chủ cái túi này, mày vào đây làm việc!". Paulo nhất quyết không chịu với lý do lấy đồ không lập biên bản, chỉ thừa nhận Kinh thánh và quyển sách là của mình, còn băng rôn không biết ai đút vào lúc nào.
Việc đặt cái balo trên vỉa hè rộng là một thủ đoạn khá tinh vi, công an muốn dân đứng quanh nhìn thấy như là một bằng chứng phạm tội của bọn "phản động". Một máy quay được điều đến để quay nội dung băng rôn, mình tranh thủ đứng cạnh "đánh vần" to: "Hãy trả tự do cho Bùi Hằng, Văn Minh, Thuý Quỳnh"; "Giam cầm người yêu nước là có tội với đất nước". Sau khi đọc to, mình quay sang nói với anh công an đứng trong đám đông: "Tôi nói thật với các anh chứ tôi chả thấy nội dung băng rôn này có gì sai. Người ta là người nhà và bạn bè, người ta muốn trả tự do cho mấy người này là chuyện của người ta, toà xử thế nào là chuyện của toà, can cớ gì mà bắt. Còn câu sau thì càng đúng, sai cái gì?". Bị đuối lý, hắn lảng sang chỗ khác.
Chụp ảnh là chống người thi hành công vụ?
Khi mọi người đang đấu tranh ở ngoài đồn thì một tay hùng hổ, ra dáng trùm an ninh phi xe máy tới: "Đề nghị anh em xử lý quyết liệt, đứa nào quay chụp bắt luôn vì tội chống người thi hành công vụ!". Chống người thi hành công vụ bằng máy ảnh??? Mình lại chợt nghĩ tới vụ Lấp Vò, vụ chị Thêu ở Dương Nội và nhiều vụ cưỡng chế đất đai khác, khi người dân không tấc sắt trong tay, chỉ có chiếc máy ảnh là công cụ duy nhất ghi lại sai phạm của chính quyền thì bị công an đàn áp không thương tiếc dưới cái mác "chống người thi hành công vụ"! Một chính quyền không những tước đoạt tài sản, sự tư hữu của nhân dân, lại còn tước đoạt luôn cả quyền được tự bảo vệ của dân trước sai phạm của chính quyền để rồi bỏ tù họ rồi còn hô hào là "của dân, do dân, vì dân sao"? Hỡi các ông đang ngồi trên cao tít tắp, chỉ biết rung đùi hô khẩu hiệu này nọ, liệu các ông có thể trả lời câu hỏi này được không?
Và hiệu lực của "lệnh miệng" này đến ngay tức thì khi Minh Khang giơ điện thoại định chụp thì bị lao vào đánh đập và lôi đi. Ok, người này "ngã xuống" thì sẽ có người khác đứng lên! Thấy Paulo đang diễn thuyết trước ống kính, mình quyết định rút điện thoại quay lại, với niềm tin bị bắt thì sẽ có thể đấu lý (nếu không bị đánh) với họ, rằng tôi đang "giúp người thi hành công vụ" chứ không phải chống. Như một phép lạ, mình quay được cả một đoạn clip khá dài mà không bị chặn.
Nhưng rồi cũng chẳng thoát, vì đấu tranh ác liệt, lại mặc áo "nhân quyền" nên tôi cùng Hoàng Bùi và một bạn bên PGHH lại một lần nữa bị tống lên xe CSCĐ đưa đi.
(còn nữa)

Lã Việt Dũng

1 comment:

  1. phát ngôn viên của dân oanSeptember 4, 2014 at 7:18 PM

    Dạo nầy VN ta xuất hiện những nhà trinh thám cũng như những nhà viết truyện trinh thám , như nấm mọc sau cơn mưa đầu mùa , sau vụ án vi phạm luật lệ giao thông ở Đồng Tháp . Tui đề nghị gởi tất cả những câu chuyện trinh thám nầy qua Hô Ly Huốc để quay thành phim . Không cần hỏi ý kiến của đại t́á Ca ở Tiên Lãng hay hỏi sự chỉ đạo của đại tá phải gíó Như Phong của tờ báo cục cứt Xăng Dầu Nhớt Thời Báo làm gì . Chúng ta tự diễn biến hay tự phát là được rùi

    ReplyDelete