Thursday, December 25, 2014

THƯƠNG NHỚ BỌ LẬP

Huỳnh Ngọc Chênh

Nguyễn Quang Lập rất ít đi nhậu lai rai, bởi Bọ khi đã uống thì phải uống rượu ngon và đúng bạn hiền. Bạn lạ và rượu lạ Bọ rất dị ứng. Do vậy lâu lâu tìm ra rượu ngon chúng tôi mới gọi Bọ. Mà sao rượu ngon vẫn có đều đặn. Thật ra chúng tôi nhờ Bọ mới có rượu ngon để uống. Hôm nào mời được Bọ, chúng tôi hô lên: Hôm nay có Bọ đấy nhé thế là có những người yêu Bọ tự nguyện mang rượu đến.

Thú vui của Bọ là xem bóng đá, bất cứ trận nào của ta, của tây bọ đều xem cả. Những hôm đó dù có rượu ngon dụ Bọ ra khỏi hang ổ, Bọ cũng không đi. Hôm ni thấy có trận bóng VN đá với ai đó đang ồn ào khắp nơi, tự dưng thương Bọ quá, không biết trong đó các "bạn dân" có có cho anh xem bóng đá hay không.
Thế là qua đêm thứ hai rồi Bọ nhẻ. Thương Bọ quá đi thôi. Công việc hàng ngày của Bọ là ngồi vào bàn sáng tác. Bọ viết rất nhiều. Rất nhiều sách của Bọ viết ra được in và bán rất chạy. Rất nhiều người thích đọc sách của Bọ. Bọ vừa hoàn chỉnh cuốn tiểu thuyết gần ngàn trang, Huy ĐứcTruong Huy San đang giữ bản thảo, đã đọc và khen rất hay.
Bọ lao động cật lực, là trụ cột chính trong gia đình. Các cháu còn đi học, đứa ra trường thì chưa tìm ra việc làm, chị Hồng khi bỏ hết công việc theo chồng du phương Nam, vì lạ nước lạ cái, phải đành ở nhà làm nội trợ hầu Bọ.
Nhiều báo, trong đó có báo Thanh Niên mời Bọ làm cộng tác viên thường xuyên hưởng trợ cấp và hưởng nhuận bút. Bài Bọ viết rất nhiều người thích đọc, Bọ đủ sức nuôi cả gia đình. Tuy nhiên từ hai năm trở lại đây, Bọ bị cắt hết, có lệnh miệng từ đâu đó không cho phép các báo đăng bài của Bọ nữa. Bọ chỉ còn sống nhờ vào tiền nhuận bút phát hành và tái bản sách. Bên cạnh đó, trang blog Quê Choa của Bọ quá nhiều người đọc nên Google tranh thủ gắng quảng cáo vào và hàng tháng gởi cho Bọ tiền huê hồng mỗi khi có người click chuột vào quảng cáo. Bây giờ Bọ bị bắt, blog bị đóng cửa, sáng tác không được in và tái bản nữa, không biết chị Hồng và các cháu sẽ xoay sở như thế nào.

Thời gian rảnh rỗi sau những giờ sáng tác văn học, Bọ mới vào viết blog. Bọ đau đáu với nổi đau của người dân đang đứng trước họa xâm lăng phương Bắc, Bọ đau với nổi đau người dân oan mất đất, người dân bị xử oan sai. Bọ căm phẫn trước nạn tham ô nhũng nhiễu gây tổn hại cho đất nước. Những lần ngồi với chúng tôi Bọ nói tại sao đất nước chúng ta đủ các điều kiện để nhanh chóng vươn lên giàu mạnh mà lại cứ lẹt đẹt thua kém thiên hạ như thế này. Bọ rất hy vọng vào chuyện các lãnh đạo sẽ sớm giác ngộ, hy sinh lợi ích riêng, lợi ích bè nhóm để thay đổi chính sách đưa đất nước đi lên cho nhân dân bớt lầm than.
Sau nầy quá bận vào việc sáng tác, Bọ không còn viết blog, chỉ đưa bài viết từ các trang mạng khác. Bọ luôn luôn giữ nguyên tắc khách quan, trung thực, đa chiều, hợp lý và ôn hòa. Bài của Bọ đưa lên trang Quê Choa rất kén. Bọ cân bằng những bài của báo lề dân và báo lề đảng. Và về sau nầy, Bọ vẫn đưa các bài của báo lề đảng nhiều hơn báo lề dân.
Bọ giữ nguyên tắc độc lập, không tham gia bất kỳ hội nhóm nào. riêng hội vận động thành lập Văn Đoàn Độc lập, vì quý mến anh Nguyên Ngọc và một số anh em văn nghệ sĩ tiến bộ anh mới tham gia. Tuy nhiên sau đó, Bọ đã xin rút lui vì thấy quá bận bịu vào sáng tác và blog, không đóng góp được gì cho Văn Đoàn.
Bọ cũng rất hiếm tham gia các hoạt động khác. Một lần tham gia với câu lạc bô Lê Hiếu Đằng dự lễ tưởng niệm các chiến sĩ Hoàng Sa và Gạc Ma cũng do tôi động viên mời mọc. Còn trong lần biểu tình chống Tàu cộng vào ngày 11.5 vừa qua, không ai kêu gọi, tự anh cũng thuê taxi ra trung tâm tham gia. Khi anh đến nơi thì đoàn biểu tình đã kéo đi, nhưng anh vẫn một mình mình làm một cuộc biểu tình dọc theo đường Đồng Khởi. Chừ nhớ lại hình ảnh một mình Bọ khập khễnh mà hiên ngang chống gậy đi giữa đường Đồng Khởi để biểu thị lòng yêu nước, tôi không cầm được nước mắt...
Bọ hay lo lắng cho tôi. Bọ nói, anh vừa viết blog vừa tham gia các hoạt động nầy nọ, tổ chức nầy nọ, dưới mắt họ, anh trở nên nguy hiểm, anh phải kìm bớt lại. Hôm tôi bị giam ở Cao Lãnh, điện thoại bị tịch thu, Bọ đã điện khắp nơi để tìm kiếm tôi... Thỉnh thoảng Bọ cũng nhắc nhỡ tôi bài nầy bài kia hơi quá đà, anh nên rút xuống. Tôi biết Bọ ngồi tại chỗ tỉnh táo hơn tôi nên tôi thường nghe lời.
Thế mà Bọ lại bị bắt. Tôi không hiểu nỗi. Nhiều đài báo nước ngoài phỏng vấn tôi nguyên nhân vì sao Bọ bị bắt, tôi lắc đầu chịu thua. Tôi không hiểu nỗi chế độ này.
HNC

No comments:

Post a Comment