Saturday, May 2, 2015

Việt nam có chưa?


 
Nguyễn thị Cỏ May

 
Từ cơ xưởng sản xuất của thế giới, chỉ trong vòng mười năm, Tàu chuyển mình thành nhà đầu tư với số vốn hằng tỷ đô-la nhằm vào những khu vực chiến lược trên khắp thế giới. Từ khai thác nguyên vật liệu, kỹ nghệ nông phẩm, du lịch, kỹ nghệ cao cắp, tiếp liệu, …tới kỹ nghệ mủi nhọn, không thứ gí thoát khỏi tham vọng của những nhà tư bản mới lên của Bắc kinh.


Nhưng đó là cách làm ăn của Trung ương đảng cộng sản Tàu. Ở địa phương, đảng làm ăn nhỏ, chỉ lượm bạc cắc thôi.

Thi hành lệnh tiêu diệt Pháp Luân công của Giang Trạch dân, đảng bắt những người tu tập theo Pháp Luân công để bán nội tạng.

Trong hướng kinh doanh về con người, ngày nay, một số đảng viên ở nhiều tỉnh, đi vào vùng quê lùng bắt cóc trẻ con từ 3 tuổi tới 10 tuổi đem bán về miền nam. Ngành kinh tài mới này đang phát tiển mạnh.

Cỏ May nhớ lại lời của một người bạn Tàu nhưng tây học, nhà có tiệm may âu phục ở đường Catinat (sau này là đường Tự do), may quần áo cho Tây lúc Tây còn ở Sài gòn “Tụi bây nên nhớ người Tàu cái gì cũng dám làm hết miển có bạc cắc”. Anh ta cười để trả lời cái nhìn ngạc nhiên của bạn “Tao là Tàu, nhưng không còn Tàu nữa. Nhờ là Tàu nên tao hiểu rỏ người Tàu”. 

70 000 vụ bắt cóc trẻ con / năm

Cùng chung số phận với hằng chục ngàn đứa trẻ khác, bé Jiacheng của vợ chồng nông dân Wu Xinghu ở trong một thôn xóm của vùng quê nghèo Shaanxi đêm khuya đang ngủ với cha mẹ trên giường bị “kẻ lạ” lẽn vào nhà bắt cóc mang đi mất. Từ nhiều năm qua, vợ chồng WU Xinghu ra sức đi tìm nhưng đứa con vẫn biệt tâm tích.

Hằng năm, ở xứ Tàu có không dưới 70 000 trẻ con từ 3 tới 10 tuổi bị “kẻ lạ” bắt trộm đem cung cấp cho thị trường buôn bán trẻ con đang thạnh hành ở Tàu. Nhiều nhà giàu không có con hoặc không có con trai do chánh sách kế hoặc gia đình quá máy móc muốn mua con trai nuôi. Các tỉnh miền bắc như Bắc kinh, Jinan, Shijiazhuang, Zhengzhou, Xian, Zhumagian là nơi trẻ con bị bắt cóc nhiều nhứt. Có lẽ nơi này là sào huyệt của băng đảng những “kẻ lạ”?

Trường hợp bé Jiacheng của vợ chồng Wu Xinghu bị bắt cóc như một cảnh của phim trinh thám được đặc phái viên Ursula Gauthier của tuần báo Le Nouvel Obs, số tháng 3/2015, tường thuật chi tiết.

Đêm đó, khá khuya, bé Jiacheng vẫn còn chơi đùa với cha mẹ, chưa muốn ngủ. Gần nửa  đêm, bé đi ngủ. Theo thói quen, bé được mẹ đặt nằm sát vách để không bị té. Vợ chồng Wu Xinghu cùng nằm kế con.

Lối 2 giờ sáng, Wu Xinghu gịựt mình thức giấc, choàng dậy nhưng vô cùng khó nhọc. Người bị dật dờ và buồn nôn. Như linh tính báo anh có chuyện chẳng lành, anh vội quơ tay tìm con trong mền nhưng không có con ngủ ở đó. Anh vụt bước  xuống giường, tuôn ra cửa thì cửa phòng ngủ mở toang. Chạy ra ngoài thì cửa nhà và cửa rào cũng mở. Anh chạy ngay ra ngoài với ý định rượt theo bất kỳ một bóng dáng nào trông thấy lúc đó nhưng trời lạnh đóng băng. Anh đành trở vào nhà để mặc áo lạnh và mang giày thì áo, quần, giày dép đều bị kẻ lạ cuốn đi hết để ngăn chận anh không thể đuổi theo được. Tới lúc này, anh mới biết vợ chồng anh ngủ mê và thức dậy khó khăn vì bị đánh thuốc mê.

Vợ chồng anh như bị điên loạn không biết phải làm gì. Chỉ biết cụ thể là bị mất con.

Họ gào thét ầm ỉ. Lối xóm vội chạy tới. Biết sự vìệc, mọi người giúp anh cùng tủa ra xóm, lục lạo tìm kiếm mọi chổ khả nghi kẻ gian có thể ẩn núp. Trong thôn xóm chỉ có 200 nhà dân nên không có cảnh sát. Phải đợi tới 9 giờ sáng tới thị xã trình cảnh sát.

Trao đổi tin tức với cư dân thôn xóm, anh Wu Xinghu được biết vụ bắt cóc con của anh đã được điều nghiên kỹ lưởng. Hôm qua, có một chiếc 4 X 4 màu đen theo sau xe đạp của vợ anh chở con tới nhà trẻ. Cũng chiếc xe này, với 3  người đàn ông trên xe, sau đó đậu rất lâu trước nhà anh. Một người xuống xe kiếm chuyện vui đùa với một trẻ con đang chơi và hỏi con của anh Wu Xinghu là trai hay gái. Chờ tới khi trong nhà tắt đèn ngủ là họ hành động.

9 giờ sáng, anh Wu vội tới cảnh sát trình sự việc. Viên cảnh sát hất hàm,  thản nhiên:

_ Tại sao có chuyện ai lại đi bắt con của anh? Anh có bình tỉnh không? Con anh đi lạc đâu đó chớ gì. Lẽ ra anh đã phải quản lý nó cẩn thận hơn chớ?

Anh Wu Xinghu nghĩ cảnh sát hình sự phải ghi nhận lời trình của anh, làm thủ tục truy tìm tội phạm và tìm lại trẻ bị bắt cóc nhưng thực tế không có gì cả. Anh hiểu là nhân dân không thể trông chờ ở nhà cầm quyền bất kỳ một điều gì.

Suốt trong nhiều tháng, cảnh sát xã và huyện đều từ chối điều tra. Họ cứ đổ trách nhiệm cho nhau như hai bên đang đánh bóng bàn.

Wu và các bạn tập họp lại được khá nhiều chi tiết về nhơn dạng của người đàn ông nói chuyện với cậu bé trước nhà và cả chiếc xe 4 X 4 đen hi vọng cung cắp cho cảnh sát để lập hồ sơ điều tra và phổ biến kêu gọi có ai nhận ra được kẻ tội phạm nhưng cảnh sát Huyện cũng từ chối. Với lý do có quá nhiều chuyện bắt cóc giả xảy ra.

Cảnh sát trưởng khuyên Wu nên giữ kín câu chuyện tốt hơn để may ra còn có cơ hội  tìm lại được con.

Vài tuần sau, Wu được tin có chiếc 4 X 4 đen như vậy xuất hiện ở tỉnh Hunan đồng thời nhiều trẻ con biến mất. Anh vội chạy tới cảnh sát thì ở dây họ bảo “Anh không biết sắp Tết rồi sao? Có gì cũng phải đợi qua sau Tết chớ. Tuy nhiên, chúng tôi có thể đặc cách một nhơn viên theo giúp anh. Công tác phí là 30 000 yuans, phụ phí tính riêng. Anh trả tiền mặt, không giấy tờ gì cả”.

Nghe qua, anh tá hỏa vì số tiền ấy hơn cả năm thu nhập của anh. Anh tìm ở đâu ra ! 

Wu Xinghu sáng mắt

Khi thảm họa bổng đổ ập xuống đầu anh trong một đêm tối, anh chạy ngược chạy xuôi gõ cửa chánh quyền các cấp cầu cứu nhưng không nơi nào có một cử chỉ đáp ứng. Anh cùng bạn bè biểu tình trước Bộ An ninh với hi vọng cuối cùng nhưng bị cảnh sát chống biểu tình với dùi cui tới giải tán. Anh bắt đầu thấy cái hệ thống mà trong đó, từ bấy lâu nay, gia đình anh sống đang hiện rõ bộ mặt vô cảm trước nhơn dân. Cái đảng xưa nay cai trị anh không phải là cái đảng phục vụ nhơn dân như họ từng rêu rao.

Vụ con anh bị bắt cóc cho anh thấy bộ máy cầm quyền là ù lì, bất động trước tánh mạng của nhơn dân.

Wu Xinghu với vài người bạn lao mình đi vừa tìm dấu tích đứa bé, vừa đánh động dư luận về thảm nạn bắt cóc trẻ con đem bán. Wu giải thích thủ phạm không phải là vài cá nhơn vì kiếm tiền mà đi tìm bắt cóc trẻ con đem bán, mà đây là cả một băng đảng lớn. Điều quan trọng đáng suy nghĩ là nhà cầm quyền các nơi đều từ chối mở cuộc điều tra tội phạm.

Trên đường đi, Wu lại được đông đảo người dân bình thường hưởng ứng việc làm của anh và nhiệt tình giúp đở anh rất nhiều. Cả biếu không cho anh một chiếc xe ba bánh để di chuyển cho thuận tiện. 

Hệ thống kinh tài

Trong quá trình đi tìm con và đánh động dư luận về thảm họa trẻ con bị bắt cóc, Wu Xinghu hoảng sợ khi biết rằng việc bắt cóc trẻ con quả thật  là một thứ kỹ nghệ với những bộ phận chuyên trách riêng biệc của một tổ chức lớn. Kẻ chuyên đi tìm hàng, người khác lo chuyên chở, chổ khác nữa đặc trách thanh lọc. Bộ phận cầm đầu tổ chức gồm cảnh sát và thẩm phám địa phương. Họ khóa kín mọi liên hệ với bên ngoài.

Khi đem trẻ con về, họ giao cho bệnh viện kiểm soát sức khỏe trước khi ký hợp đồng chuyển nhượng món hàng. Tới người mua, đứa trẻ đã qua bao nhiêu tay nên khó mà tìm được đứa bé bị bắt cóc. Chỉ có tháo gỡ cả hệ thống. Nhưng chuyện này không khác gì tháo gỡ cả cái đảng cộng sản đang cai trị nước Tàu.

Con trai hội đủ tiêu chuẩn sẽ bán cho nhà giàu ở phía nam mua làm con. Con gái bán cho tổ chức ăn mày, bẻ chơn, bẻ tay, để dẩn đi ăn mày. Hoặc bán cho những xưởng sản xuất khai thác lao động. Kinh khủng hơn nữa, có trẻ em bị bán  để lấy nội tạng. Tháng 8/ 2013, một đứa bé 6 tuổi bị bắt cóc trước đó, được tìm thấy, mắt bị mất.

Những đứa bé đem tới cho khách hàng nhưng bất ngờ bị từ chối, người giao hàng sẽ bỏ đứa bé bên đường. Cô nhi viện sẽ lượm đem về nuôi để chờ biến thành một món hàng mới. Bán cho ngoại quốc mua con nuôi. Khi tới Cô Nhi viện, cha mẹ có nhìn được con cũng không thể đòi lại được con vì đã trở thành tài sản hợp pháp của Cô Nhi viện.  Chỉ có bỏ tiền ra chuộc theo già của Cô Nhi viện ấn định. Mà Cô Nhi viện là của nhơn dân, tức thuộc hệ thống đảng. 

Khi cộng sản lên ngôi

Ai cũng biết ở chế độ cộng sản, Tàu hay Việt nam, không hề có định hướng đạo đức. Sau khi thủ tiêu triệt để những giá trị truyền  thống dân tộc, đảng cộng sản bắt đầu vứt bỏ cái chủ nghĩa cộng sản. Trên đỉnh chế độ, từ nay, sẽ có một cặp quyền lực đanh thép ngự trị : quyền lực chánh trị do đảng cộng sản độc quyền nắm giử và tiền bạc trở thành lý tưởng tập thể mới.

Số phận những đứa bé bị bắt cóc bán là ánh sáng chiếu rọi làm hiển lộ rõ bản chất phi nhơn của một hệ thống mà những cơ cấu phục vụ xã hội như bệnh viện, cảnh sát, tòa án, …dường như chỉ biết quan tâm chia phần hưởng lợi mà thôi.

Không biết ở Việt nam có tổ chức băng đảng bắt cóc trẻ con đem đi bán chưa? Chớ bán lao động, bán gái ra nước ngoài làm mải dâm, cả bán nội tạng ở nước ngoài từ những người xuất cảnh lậu (chuyện đã xảy ra ở Ba-lan, TV Đức và báo chí Ba lan tố cáo), đảng cộng sản ở Hà nội dã làm từ nhiều năm nay.

Ngày mai này, nếu Việt nam có bắt cóc trẻ con bán qua Tàu hay hợp tác với Tàu vẫn là điều dễ hiểu vì bán qua miền nam nước Tàu vẫn gần hơn từ Bắc kinh đưa xuống . Phước đức cho người dân việt nam là nếu Tàu không thèm mua trẻ con việt nam vì miệt thị không phải cùng chủng loại hán tộc, mà là thứ nam man .

Xưa nay, hể Tàu làm việc gì thì ít lâu sau, Việt nam sẽ làm theo không sai.

Người cộng sản ở Việt nam ngày nay cho rằng họ với Tàu là “ đồng văn, đồng chủng ”. Đồng văn hóa xã hội chủ nghĩa và đồng chủng cộng sản  !

 

Nguyễn thị Cỏ May

Quảng Cáo

No comments:

Post a Comment