Wednesday, July 1, 2015

CÙNG THÂN PHẬN NGƯỜI TÙ


Nhà văn Phạm Đình Trọng

(Cái bắt tay của người tù và cai tù trước nhà tù cộng sản)
Thân yêu tặng luật sư Lê Quốc Quân 

Tôi người Việt
Anh cũng người Việt
Nhưng tôi là người tù
Và anh là cai tù

 


Vì yêu nước
Tôi biểu tình chống giặc Tàu Cộng xâm lược
Bị công an và côn đồ vây bắt
Nhưng tòa án lại gán cho tôi bản án lừa bịp, bất lương: trốn thuế 

Có thể anh cũng là người yêu nước
Nhưng anh còn dành tình yêu lớn hơn cho đảng
Dành trí khôn để nhớ lời rao giảng:
Công an nhân dân chỉ biết còn đảng còn mình
Và anh trở thành cai ngục giam cầm lòng yêu nước  

Dù là cai tù giam cầm lòng yêu nước
Anh vẫn là người Việt
Và trái tim yêu nước sẽ giúp anh nhận ra
Màu cờ đảng chỉ như đám mây thời tiết
Sáng đỏ rực chân trời, chiều đã ảm đạm mưa sa.  

Chỉ có đất nước, chỉ có Nhân Dân là vĩnh hằng, bất biến
Rồi anh sẽ trở về với Nhân Dân
Chúng ta lại gặp nhau
Trên trận tuyến cùng Nhân Dân giữ gìn đất nước  

Ngục tù dù bịt bùng, tàn bạo
Cũng không giam cầm được lòng yêu nước
Không giam cầm được thời gian.
Dù án tù năm năm, mười năm
Ngày tôi ra tù cũng đến.  

Tuy ra khỏi nhà tù nhỏ
Nhưng tôi và anh cùng chín mươi triệu người dân Việt Nam đau khổ
Vẫn là người tù trên đất nước không có tự do, một nhà tù mênh mông của đảng
Cùng là thân phận người tù trong nhà tù lớn
Nào ta bắt tay nhau.   

Trước cổng ngục tù tăm tối
Tôi nắm tay anh
Hẹn ngày gặp lại trong trùng trùng đội ngũ Nhân Dân
Trong huy hoàng tự do đất nước.

 

Quảng Cáo

No comments:

Post a Comment