Thursday, July 16, 2015

Nhát chém chém thẳng vào ngành du lịch!



Tình trạng chặt chém khách du lịch đang trở thành vấn nạn. Ảnh minh họa.

 
Bộ trưởng Bộ VH-TT&DL Hoàng Tuấn Anh kể một câu chuyện buồn đến mức phải kinh hãi: Hai vợ chồng Việt kiều vào một quán phở ở Hà Nội ăn hai tô phở, ăn xong tính tiền 800.000! Khách thắc mắc vì sự cướp bóc trắng trợn, chủ quán chém mạnh dao lên bàn rồi quát: “Không nói nhiều”
 

Câu chuyện trên chỉ là một trong muôn vàn vết đen trên “bức tranh” tối màu của tình hình du lịch ở nước ta: Con gà có giá 600.000; con cua 1,2 kg, luộc xong “teo” mất hơn bảy lạng, 1 kg tôm sú giá 1,4 triệu đồng, trái dừa 200.000 đồng, uống ly nước chanh phải trả thêm tiền phụ thu máy lạnh 20.000 đồng...

Nhiều tờ báo cho rằng những vấn nạn trên là kết quả của cách thức kinh doanh ăn xổi, ở thì. Có thật chỉ là vậy thôi?

Rất tiếc là ông Bộ trưởng không cho biết chủ cái quán phở đó bị xử lý ra sao? Điều đáng tiếc này thực chất là lỗi đầu tiên, quan trọng nhất của những người có trách nhiệm quản lý du lịch.

Tại sao biết rõ như thế, biết từ lâu rồi, mà không xử lý nặng – nặng đến mức có muốn chém khách cũng chẳng bao giờ dám “thử” nữa? Lập luận vừa đưa ra hoàn toàn có cơ sở: Ông Trương Minh Tiến, Phó GĐ Sở VH-TT& DL Hà Nội biện bạch rằng tại du khách không gọi về đường dây nóng nên mới xảy ra chuyện nhiễu nhương? Câu trả lời bằng phản biện có hơi hướng nan đề thật hay về cái lẽ... mua vui; bởi khi Bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh hỏi ông Tiến số điện thoại của đường dây nóng thì ông Tiến lại... quên (TT, 04.07.2015, 08:00 GMT+7)?

Người ta chỉ “quên” khi có rất ít tình cảm, bổn phận đối với sự việc đó. Ông Phó GĐ không nhớ thì làm sao có thể trả lời du khách khi được hỏi? Quản lý ngành “công nghiệp không khói” có doanh thu về ngoại tệ chỉ đứng sau dầu khí, dệt may, giày da mà chỉ nói cho có, báo cho hay, làm cho có lệ; ngành du lịch không bị sụt giảm du khách quốc tế đến 11,3% so với 6 tháng cùng kỳ năm ngoái mới thực là chuyện lạ.

Chỉ có một việc rất đơn giản, dễ làm nhưng không chịu làm: Tất cả các khách sạn, nhà nghỉ trên cả nước khi giao chìa khóa phòng cho du khách đồng thời giao luôn cho khách bản kê những điều cần lưu ý như ăn đặc sản ở đâu, vui chơi chỗ nào, giá cả niêm yết, số điện thoại đường dây nóng...

Nếu hỏi in bản kê trên phát cho tất cả KS, nhà nghỉ rất tốn kém, xin trả lời rằng các sở VH-TT&DL với doanh thu hàng tỷ đồng, có thừa khả năng và, phải làm công việc đó bởi nó đem đến những cái lợi, cái cần, cái nên không thể nào tính toán nổi.

Kiểu thói buôn bán chụp giựt, ăn xổi ở thì là một căn bệnh khá nặng có ở khắp mọi địa phương trên cả nước. Đã là bệnh thì phải có thuốc chữa. Thuốc ngắn hạn là phải phạt nặng, đồng thời phải công bố rộng rãi để răn đe; đi đôi với việc phạt là thu giấy phép kinh doanh và, không để nguội đường giây nóng.

Rất nhiều trường hợp các đường giây mang danh là nóng nhưng gọi thì chỉ thấy máy đổ chuông báo hiệu sự vắng tanh, vắng ngắt của người trực. Thuốc dài hạn là tăng cường vận động và, nên chăng, thành lập – ký kết các hợp đồng quân tử (tạm gọi là thế) giữa các nhà hàng, các khách sạn, nghiệp đoàn xích lô...? Giải pháp này có từ thế kỷ X-XI, nhưng có lẽ vẫn cần ở ta vì quả thật, ăn xổi ở thì là cách thức kinh doanh có từ thời trung cổ.

 Một trong rất nhiều chuyện đáng học, đáng nghĩ của người Do Thái được truyền tụng là, người Do Thái dù chỉ thu lãi một phần ngàn số vốn bỏ ra vẫn bán; dù khách mua món hàng chỉ một vài đồng trong cửa hàng lớn vẫn ân cần; lấy lãi quá mức là chuyện hiếm khi xảy ra... Hỏi họi, họ cho biết rằng đó là nguyên tắc được cha ông truyền lại từ ngàn xưa: Chê ít Chúa sẽ phạt, không ân cần với khách khi mua ít hàng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội gặp lại khách một lần nữa...

Tại sao người Việt không chịu hiểu cái nguyên lý giản dị và rõ như ánh sáng ban ngày ấy? Phải chăng lối tư duy đường ngắn đã kìm hãm sự thay đổi, mặc định cái xấu hiển nhiên mà ta lại coi đó là chuyện nhỏ?

Đến lúc này mới thay đổi rõ ràng là quá chậm. Thế nhưng, nếu để chậm hơn nữa, để mỗi ngày thói quen chặt chém trở thành một căn bệnh lây lan ra toàn xã hội thì e rằng, số du khách quốc tế sụt giảm sẽ không phải là 11,3% nữa...

Hà Văn Thịnh


 

Quảng Cáo

No comments:

Post a Comment