Thursday, December 31, 2015

THÀNH TÍCH CUỐI NĂM KHÔNG CHE ĐƯỢC MẶT THAM NHŨNG


Phạm Trần

thành tích phòng, chống tham nhũng:
Mô Phật, càng chống nó càng phình ra!

Cuối năm ở Việt Nam là cơ hội để đảng và nhà nước báo cáo thành tích, ít nhận thất bại, hứa làm tốt hơn năm tới nhưng không dám nhận tham nhũng vẫn là  kẻ tiếp tục thắng lớn.
Hãy bắt đầu từ báo cáo thành tích phòng, chống tham nhũng của  Ban Chỉ đạo phòng, chống Tham nhũng Trung ương (PCTNTƯ) do Tổng  Bí thư đảng  Nguyễn Phú Trọng làm Trưởng ban từ ngày 01-02-2013.
Ông Trọng đã đích thân chỉ huy chống tham nhũng  sau 7 năm Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng  hòan tòan thất bại trong nhiệm vụ này.
 

Khi ông Trọng nhận nhiệm vụ thì đảng phải đối phó với 10 vụ án tham nhũng được gọi là “nghiêm trọng” tồn tại trong nhiều năm nhưng không ai dám đụng tới vì sợ vứt giây  động rừng, trong đó có hai vụ Vinashin (Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam) và Vinalines (Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam) đã gây thiệt hại hàng ngàn tỷ đồng.

Trong số 8 vụ được gọi là “trọng điểm” còn lại thì Ủy ban  khoe tại kỳ họp 9 ngày 28/12/2015: “ Đã đưa ra xét xử sơ thẩm 06 vụ án, gồm: (1) vụ án xảy ra tại Công ty chế biến thực phẩm Phương Nam tỉnh Sóc Trăng.  (2) vụ án xảy ra tại Agribank Chi nhánh 7 Thành phố Hồ Chí Minh, (3) vụ án xảy ra tại Ban quản lý các dự án đường sắt (RPMU), (4) vụ án xảy ra tại Công ty Dệt kim Đông Phương thuộc Tập đoàn Dệt May Việt Nam và Agribank Chi nhánh 6 Thành phố Hồ Chí Minh, (5) vụ án xảy ra tại Công ty cho thuê tài chính II (ALC II), (6) vụ án xảy ra tại ALC II, Công ty công nghệ biển Hải Phòng và Công ty trách nhiệm hữu hạn vận tải biển Đại Phát; đang xét xử 01 vụ (vụ án xảy ra tại Công ty Liên doanh Lifepro Việt Nam và Agribank Chi nhánh Nam Hà Nội); còn 01 vụ đã có lịch xét xử sơ thẩm vào cuối tháng 12-2015 (vụ án xảy ra tại Công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên Thương mại Dầu khí Đồng Tháp); ngoài ra đã kết thúc điều tra và đang xây dựng Cáo trạng đối với vụ án xảy ra tại Ngân hàng Thương mại cổ phần Xây dựng Việt Nam.”

Tổng số tiền tham nhũng của 6 trong 8 vụ đã lên ngót 1,700 tỷ đồng, nhưng không thấy ông Trọng thông tin đã lấy lại được bao nhiều tiền cho dân. Nhà nước chỉ cho biết Lâm Ngọc Khuân, Chủ tịch Hội đồng Qủan trị Công ty Phương Nam và và con gái đã bỏ trốn sau khi tổ chức lừa đảo gần 800 tỷ đồng.

Người dân cũng được nghe Ủy ban của ông Trọng nói chung chung thế này: “Công tác phòng, chống tham nhũng năm 2015 tiếp tục được tăng cường và đạt nhiều kết quả tích cực: Các cấp ủy, tổ chức đảng, chính quyền các cấp tiếp tục quan tâm lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” và Chỉ thị 03-CT/TW của Bộ Chính trị, gắn với đẩy mạnh công tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí.”


Tại phiên họp này, lần đầu tiên thấy ông Trọng thừa nhận: “ C
hống tham nhũng khó là ở chỗ lợi ích nhóm, liên quan chằng chịt giữa kinh tế và chính trị, giữa doanh nhân với những người có chức, có quyền, ngoắt ngoéo với nhau. Không giải quyết được thì đó là một trong bốn nguy cơ.” (Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN)/ 28-12-2015)

Ba nguy cơ kia là : “Tiếp tục tụt hậu xa hơn về kinh tế; nguy cơ chệch hướng xã hội chủ nghĩa ; âm mưu và hành động "diễn biến hòa bình" của các thế lực thù địch” đã được đảng nhìn nhận từ năm 1994. Đến năm 2015, lại có thêm hai nguy cơ mới là   “Tự diễn biến” và “Tự chuyển hoá” trong cán bộ đảng viên.

Nghe qua cũng thấy lạ. Ông Trọng có trong tay trên  60,000 đảng viên Công an và trong số này có nhiều người được giao nhiệm vụ điêu tra tham nhũng. Cộng thêm là lực lượng hàng ngàn cán bộ báo chí, Ban Kiểm tra Trung ương của đảng và Ban Thanh tra nhà nước mà để cho các nhóm lợi ích tự do tung hòanh, cấu kết chằng chịt để hại dân hại nước thì ông chỉ đạo được ai ? Chẵng nhẽ chúng không coi ông ra gì nữa hay sao ?

Kết qủa này có lẽ đã giải thích tại sao từ ngày ông Trọng giữ chức Trưởng ban Chỉ đạo PCTN, các vụ “nghiêm trọng” đã vượt qua 10 vụ vào lúc  ông nhận chức.

TTXVN viết : “Trong ba năm qua, từ phiên họp thứ 3 đến nay, Ban Chỉ đạo đã đưa 243 vụ án, vụ việc tham nhũng, kinh tế nghiêm trọng, phức tạp vào diện Ban Chỉ đạo theo dõi, chỉ đạo, Ban Nội chính Trung ương theo dõi, đôn đốc, thành ủy chỉ đạo, xử lý. Đến nay đã có 63 vụ việc, vụ án giải quyết xong, số còn lại tiếp tục được theo dõi, chỉ đạo, đôn đốc xử lý theo quy định của pháp luật.”

VẪN KHÓ CHỊU-NGỨA NGÁY

Kiểm điểm công tác phòng, chống tham nhũng sau 3 năm chỉ đạo, ông Trọng nói: “ Cũng phải thừa nhận có những việc chưa tốt, chưa kịp thời, chờ đợi nhau, thậm chí né tránh phải bàn bạc thẳng thắn vì đây là trách nhiệm chung, cần làm đúng chức năng, nhiệm vụ.”

Trong lĩnh vực thu hồi tài sản kẻ tham nhũng đã bị phát giác, từ lâu đảng chẳng lấy lại được bao nhiêu. Khối lượng tài sản này trị giá bao nhiêu tiền mặt hay bất động sản đáng gía bao nhiêu cũng không thấy đảng công khai cho dân biềt. Người dân chỉ được nghe viên chức này, quan chức nọ than phiền dù biết các tài sản này đã bị sang tên cho người khác nhưng không có bằng chứng và những kẻ nhận tài sản của kẻ gian lại không thuộc diện bị điều tra theo pháp luật nên nhà nước đành bó tay.

Thậm chí ngay Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cũng than rằng các tài khỏan tham nhũng được gửi ở ngân hàng nước ngoài thì khi cần hỏi ngân hàng cũng không nói thì đành chịu ! 

Vì vậy ông Trọng đã buồn rầu thừa nhận: “Khâu thu hồi tài sản, xử lý các vụ tham nhũng lớn thì đã rõ, nhưng tham nhũng vặt vẫn khó chịu, ngứa ngáy.”

Nhưng bao nhiêu là “vặt” và bao nhiêu là “không vặt” ? Dù ắn cắp của dân hay biển thủ công qũy của nước 1 đồng cũng có tội, huống chi tiền ngàn, tiền triệu hay tiền tỷ của mồ hôi nước mắt của nhân dân ?

Nhưng ông Trọng cũng chỉ biết hứa: “Sắp tới cần tiếp tục đẩy mạnh hơn nữa công tác tố giác, phát hiện tham nhũng, rồi tăng cường thanh tra, điều tra”, dù ông đã biềt “việc kê khai tài sản vẫn còn hình thức, cần phải nhìn thẳng vào sự thật, thấy hạn chế để khắc phục.”

Nhưng sự thật đã hiện ra trước mắt ông trong suốt 5 năm nhiệm kỳ Tổng Bí thư của ông từ 2011 chứ đâu chỉ mới 3 năm.  Lệnh kê khai tài sản cũng đã có từ năm Năm 1998, trong Pháp lệnh Phòng, chống tham nhũng.

Theo báo Pháp Luật online thì năm 2005, “văn bản này đã được nâng lên thành luật rồi tiếp tục được sửa đổi, bổ sung vào năm 2012 và gần đây (2013) các Nghị định, Thông tư của Chính phủ và Thanh tra Chính phủ hướng dẫn thi hành Luật Phòng, chống tham nhũng liên quan đến công khai tài sản, thu nhập của người có chức vụ, quyền hạn đã được ban hành.”

Là Tổng Bí thư và Trưởng ban Chỉ đạo PCTN thì ông Trọng phải biết việc kê khai tài sản đã bị bôi bác và làm hình thức như thế nào trong suốt 27 năm qua, chứ đâu mới có đây thôi ?

Bằng chứng thất bại đã do chính Bộ Chính trị do ông Trọng cầm đầu nhìn nhận trong Chỉ thị số 33 - CT/TW ngày 3/1/2014:”Kê khai và kiểm soát việc kê khai tài sản là giải pháp quan trọng trong công tác phòng, chống tham nhũng. Đảng đã có chủ trương và Nhà nước đã thể chế hóa thành những quy định cụ thể để triển khai thực hiện. Song, trong thời gian vừa qua, việc kê khai tài sản vẫn còn mang tính hình thức; việc công khai bản kê khai tài sản chưa được thực hiện nghiêm túc; các cơ quan, tổ chức, đơn vị, cá nhân có thẩm quyền chưa chủ động tiến hành xác minh tài sản của cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức thuộc diện phải kê khai; công tác thanh tra, kiểm tra việc thực hiện quy định về kê khai tài sản còn hạn chế.”

Nhưng rồi tại phiên họp ngày 28/12/2015, người ta lại nghe ông Trọng hứa cho qua cầu: “Năm tới, sau Đại hội 12 của Đảng, công tác phòng, chống tham nhũng phải được quan tâm đẩy mạnh hơn nữa, có bước tiến mạnh hơn nữa, hiệu quả rõ ràng hơn.”

Bởi vì, ông bảo: “Theo điều tra dư luận xã hội của Ban Tuyên giáo Trung ương, một trong những điều mà dân bức xúc bây giờ vẫn là tham nhũng. Đây cuộc đấu tranh lâu dài, gian khổ, phức tạp, đấu tranh trong mỗi con người, mỗi tổ chức.”

Nhưng tại sao lại gian khổ, phức tạp và lâu dài thì ông Trọng giải thích: “
Khó là ở chỗ lợi ích nhóm, liên quan chằng chịt giữa kinh tế và chính trị, giữa doanh nhân với những người có chức, có quyền, ngoắt ngoéo với nhau. Không giải quyết được thì đó là một trong bốn nguy cơ, phải thấy hết trách nhiệm để quyết tâm cao hơn, sắp tới làm quyết liệt hơn, kiên trì, kiên quyết với phương pháp đúng, làm bài bản, có cơ chế, nguyên tắc, phối hợp với nhau để hạn chế tiêu cực.”

Sau khi nghe ông nói, có ai ở Việt Nam dám đánh cá một ăn một ngàn rằng ông Trọng (nếu lại làm Tổng Bí thư thêm khóa nữa) và khóa đảng  XII sẽ chế ngự được giặc tham nhũng và các nhóm lợi ích  đến đâu, hay cũng chỉ dám đánh võ gío loanh quanh quận Ba Đình ?

Báo Pháp Luật online viết mỉa mai ngày 13/03/2014 : “Sự “hình thức” trên rõ ràng bấy lâu ai cũng biết, nhưng ít có dẫn chứng cụ thể để chỉ tên, điểm mặt, chỉ tới khi những vụ việc kiểu như đại án tham nhũng ở TCty Hàng hải Việt Nam (Vinalines) bị đưa ra ánh sáng thì người ta mới hay nguyên Chủ tịch “Tổng” này có nhà siêu sang tặng “bồ nhí” tại một số cao ốc chọc trời thuộc Hà Nội...

Hay tin, nhiều người đặt câu hỏi: Tiền đâu để Dương Chí Dũng mua nhà? Tổ chức, đơn vị có thẩm quyền có thẩm tra, xác minh tài sản trước khi bổ nhiệm Dũng làm Cục trưởng ở Bộ Giao thông…?

Chưa hết, gần đây dư luận lại “nóng” hơn khi báo chí tiết lộ thông tin, hình ảnh về những khối tài sản cực lớn được cho là của cựu Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền. Vị cựu quan chức một thời đứng đầu cơ quan vốn chủ việc phòng, chống tham nhũng của Chính phủ sau đó đã lên tiếng phủ nhận “cáo buộc” của truyền thông...

Nhưng, những dẫn chứng kiểu này cũng ít nhiều cho thấy việc kê khai và minh bạch tài sản, thu nhập mà chúng ta đang làm đều đặn mỗi năm là hết sức hời hợt và dần trở thành một “căn bệnh” tái đi, tái lại đối với một bộ phận không nhỏ những người thuộc diện phải kê khai.”

LỖI TẠI AI ?

Vậy tòan chuyện chống tham nhũng thất bại là lỗi tại ai hay cứ đổ cho “lỗi tại hệ thống” là huề cả làng ? Nhưng có phải hệ thống là bộ máy cai trị do con người của đảng dựng lên để cho đảng cầm quyền độc tài thì lỗi không phải của đảng thì của ai ? Chẳng nhẽ do dân đã khờ dại giao phó hết việc nước cho đảng sinh sát nên ráng mà chịu khi đảng viên tha hóa, bất lực ?

Báo điện tử Zing.VN tiết lộ ngày 28/12/2015 khi viết về báo cáo của  Ban Chỉ đạo Trung ương về Phòng, chống tham nhũng (PCTN):” Theo báo cáo của Ban chỉ đạo về tình hình, kết quả công tác PCTN năm 2015 và phương hướng, nhiệm vụ công tác năm 2016, số vụ việc có dấu hiệu tham nhũng được phát hiện qua công tác thanh tra, kiểm toán chuyển sang cơ quan điều tra còn ít; việc tự kiểm tra, phát hiện tham nhũng trong các cơ quan, tổ chức, đơn vị còn rất yếu.
Việc thực hiện các giải pháp phòng ngừa tham nhũng tại nhiều cơ quan, tổ chức, đơn vị còn hình thức, hiệu quả thấp; chưa có cơ chế kiểm soát hiệu quả tài sản, thu nhập của người có chức vụ, quyền hạn; chưa có biện pháp hữu hiệu để bảo vệ người tố cáo tham nhũng.
Ban chỉ đạo cũng đánh giá tình hình tham nhũng vẫn diễn biến phức tạp; với tính chất, thủ đoạn ngày càng tinh vi hơn; tính có tổ chức của các vụ việc, vụ án tham nhũng ngày rõ nét hơn. Tham nhũng có tính chất lợi ích nhóm đã xuất hiện trong một số lĩnh vực.
Thêm vào đó, tình trạng sách nhiễu “tham nhũng vặt” trong khu vực công còn nhiều, biểu hiện qua nạn hối lộ, lót tay, chạy chọt khi giao dịch với các cơ quan công quyền; tặng quà, biếu xén với mục đích vụ lợi.”

Zing viết tiếp:”Lý giải nguyên nhân của tình trạng này, Ban chỉ đạo cho rằng nhiều cấp ủy, tổ chức đảng và người đứng đầu cơ quan, tổ chức, đơn vị chưa thực sự quan tâm đúng mức tới việc lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện, kiểm tra, đôn đốc công tác PCTN.
Hơn nữa, thể chế, chính sách về quản lý kinh tế - xã hội trên một số lĩnh vực còn bất cập, sơ hở; quy định về một số giải pháp phòng ngừa tham nhũng tính khả thi không cao...
Thậm chí, do sợ mất thành tích, bị xử lý trách nhiệm nên không ít người đứng đầu chưa tích cực, chủ động phát hiện, xử lý tham nhũng trong cơ quan, tổ chức, đơn vị do mình quản lý, phụ trách.”

Thế là hết chuyện phải không ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ? Khi ông đổ lỗi cho những người đứng đầu như “cấp ủy, tổ chức đảng và người đứng đầu cơ quan, tổ chức, đơn vị” sao lãng công tác, vô trách nhiệm để cho tham nhũng sinh sôi nẩy nở tưng bừng thì ông có phải là người đứng đâu to nhất trên hàng triệu những kẻ đứng đầu đã bị ông cạo đầu, không bằng hành động kỷ luật mà chỉ bằng chữ nghĩa nói cho sang thôi ?
 
Chẳng nhẽ ông là người đứng đầu đảng mà chỉ biết lên án, chỉ trích kẻ dưới không làm tròn nhiệm vụ còn  ông lãnh đạo tối cao của cả nước  mà cứ để cho tham nhũng nghênh ngang coi thường luật pháp như hiện nay thì còn gì là thể diện quốc gia ?

Hay ông cũng nhàng nhàng bình dân như chị hai đầu ngõ bán rong hoặc anh ba lái xe ôm cuối xóm cứ nói cho đã rồi nhậu thêm vài chai cho quên những tháng ngày cơ cực mặc cho phận nước nổi trôi ? -/-

 

Phạm Trần
(12/015)

No comments:

Post a Comment