Tuesday, April 26, 2016

THƯƠNG VỀ KỲ ANH


 Nguồn:  Tranxuanlinh Hà Tĩnh ( Facebook)

Tưởng có rồi khu công nghiệp Formosa

Tỉnh sẽ giàu lên, dân lành tươi cuộc sống

Nhìn nhà máy với bao nhiêu hi vọng

Mà giờ đây

Nước mắt đã rưng rưng
 
 
 
 

**********************************************************************
THƯƠNG VỀ KỲ ANH
 
Chưa kịp mừng
thì đã vội lo
Lòng thảng thốt
như ngồi trên đống lửa
Kỳ Anh ơi
Sao cháy lòng thương nhớ
Mảnh đất nghèo đeo đẳng nỏ buông tha

Tưởng có rồi khu công nghiệp Formosa
Tỉnh sẽ giàu lên, dân lành tươi cuộc sống
Nhìn nhà máy với bao nhiêu hi vọng
Mà giờ đây
Nước mắt đã rưng rưng

Biển Kỳ Anh
từng xinh đẹp vô cùng
Như tuổi em cũng vừa mười tám
Bờ cát mịn dấu chân mềm theo nắng
Chiều nghiêng thuyền cá mực ắp đầy ghe

Giờ bố nghẹn ngào, mẹ bước rối chân đi
Làng biển khóc vùi như tang khó
Con thuyền xót xa gục trên bờ cỏ
Lưới cũng buồn không vá nổi niềm đau

Biển còn xanh mà biển chết vì đâu
Độc tố giết bao sinh linh bé bỏng
Nhìn nhà máy với bao nhiêu hi vọng
Giờ thấy ghê ghê như lũ giết người!

Kỳ Anh ơi
Bao giọt lệ tuôn rơi
Con cá tội tình chi mà để người chối bỏ
Có phải vì đời ta khốn khó
Nên đã bán mình
Tham đĩa bỏ mâm?

Mảnh đất nghèo
vốn khó cái ăn
Cuộc sống mưu sinh
chỉ nhờ vào lòng biển
Công nghiệp hóa
giàu chưa kịp đến
Đã thấy cái nghèo neo kiếp sống ngư dân

Ôi biết nói sao
Thương lắm Kỳ Anh
Ta ăn bát cơm mà lòng nghẹn đắng
Có còn không biển xanh đầy nắng
Có còn nục xanh, mực nhảy mẹ nuôi ta?

Chưa kịp vui thì lòng đã xót xa
Hàng vạn ngư dân treo thuyền bỏ lưới
Biển đã gắn cuộc đời như hạt muối
Biển chết rồi
Ngư dân sống sao đây?

Biết bao nỗi đau ta đánh đổi nơi này
Đồng tiền tư bản phải đâu là vị ngọt
Kẻ nghèo mất thì nhiều hơn được
Lợi nhuận đội trên đầu chúng bức tử cả thiên nhiên!

Kỳ Anh ơi
Ta thương mẹ thương em
Gánh cong tấm thân nghèo khốn khó
Em có thể không đến trường được nữa
Biển đâu còn tôm cá để nuôi em!

Ta lắng nghe tiếng khóc của biển xanh
Biển cầu cứu ta
Ta thành người bội bạc
Chẳng lẽ ta đứng nhìn biển chết
Sóng oằn mình hấp hối dưới chân ta...

Trời quê hương
thảng thốt giọt mưa sa
Mưa khóc cùng ta
Mưa trườn ra phía biển
Nhói trong tim
Lòng ta uất nghẹn
Lũ tham tàn
Đã giết biển
Giết cuộc sống
mẹ và em tôi!

Biển ơi!

No comments:

Post a Comment