Tuesday, March 13, 2018

Gửi tặng cô giáo B.T.C.N - Trường Tiểu học Bình Chánh, xã Nhựt Chánh, huyện Bến Lức, tỉnh Long An


Phong Du 


Đứng lên em bốn mươi phút đủ rồi,

Bốn mươi phút nén dồn bao buồn tủi,

Bốn mươi phút giảng bài sao ngắn ngủi,

Bốn mươi phút quỳ… Dài lắm phải không em?



Đứng lên đi để thấy rõ trắng đen,

Nào ai thắng thua giữa bên tình bên lý.

Nghề cao quý trong những nghề cao quý,

Đến lúc này mạt vận đến thế sao?


Kẻ hàm ơn vênh váo đứng ngôi cao,

Bắt người thầy cúi đầu quỳ phía dưới.

Ôi, lịch sử qua mấy ngàn năm tuổi,

Đã bao giờ có chuyện thế này chưa?


Đã là trò – dẫu thái tử con vua,

Cũng phải nghiêm mà tuân theo phép tắc.

Khi mắc lỗi dẫu bị thầy trách phạt,

Chuyện thường tình như thế có gì đâu.


Người với người phải tôn trọng lẫn nhau,

Huống chi đây – em lại là nhà giáo.

Đâu giản đơn chỉ là nghề cơm áo,

Mà quên đi chuyện đạo nghĩa Thầy – Trò!


Đứng lên em, sao em phải đắn đo,

Sức ép ư – cùng lắm là mất việc!

Đời đã bạc đâu còn gì phải tiếc,

Miễn sao mình giữ trọn chữ nhân tâm.


Thầy thời nao chả bán phổi nuôi thân,

Trò thời nao chả đổi cơm lấy chữ?

Chả nhẽ thời nay, nhà trường như quán chợ,

Cuộc mua bán này sòng phẳng đến thế chăng?


Nên người ta mới chẳng thấy lăn tăn,

Tự cho mình cái quyền uy tối thượng.

Trách mắng rồi, còn bắt thầy quỳ xuống,

Chuẩn mực nào đo đạo đức, em ơi!


Nếu luật không nghiêm thì còn có đạo trời,

Nên em ạ, ngẩng cao đầu mà sống.

Nghề của mình cần nhất lòng tự trọng,

Đứng lên em, đừng tự đánh mất mình!


Phong Du

No comments:

Post a Comment