Nguyễn Khắc
Phê
Lính Trung Quốc chiếm đá Chữ Thập ở Trường Sa |
Chúng ta cũng đều biết, Đảng và Nhà nước ta - từ các vị lãnh đạo cao nhất cho đến các cơ quan chuyên môn - luôn khẳng định “Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam”, chứ không có một ai chấp thuận nhượng (bán) hai quần đảo đó cho Trung Quốc. Và như vậy, trước tình hình nói trên, khi đề cập đến vấn đề bảo vệ chủ quyền của đất nước, thì cần phải viết như sau mới chính xác: … “chủ quyền của đất nước tiếp tục bị xâm phạm một cách trắng trợn…” thay vì viết “…chủ quyền được giữ vững…” như báo cáo Chính phủ.
Trong báo cáo của Chính phủ
trước kỳ họp Quốc hội đang diễn ra tại Hà Nội, khi đề cập đến an ninh
quốc gia, có đoạn viết: “…chủ quyền được giữ vững…” . 5 chữ này cũng đã
được lặp đi lặp lại nhiều lần trong các báo cáo quan trọng khác ở nhiều
cấp, nhiều ngành.
Chúng ta đều biết, trong hoạch định
chính sách, nếu nhận định tình hình sai thì không thể có giải pháp đúng. Và
ai cũng biết tình hình ngày càng nóng bỏng ở Biển Đông, nhất là từ khi
Trung Quốc ngang ngược bồi đắp các đảo chiếm giữ trái phép của Việt Nam
ở Trường Sa để xây sân bay và các công trình kiên cố, coi khinh mọi lời
phản đối của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam. Gần đây, họ còn
trắng trợn ra lệnh cấm đánh bắt cá trên Biển Đông và chuyển cả pháo lên
các “đảo” mà họ vừa bồi đắp một cách trái phép.
Chúng ta cũng đều biết, Đảng và
Nhà nước ta - từ các vị lãnh đạo cao nhất cho đến các cơ quan chuyên môn -
luôn khẳng định “Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam”, chứ không có một ai
chấp thuận nhượng (bán) hai quần đảo đó cho Trung Quốc. Và như vậy,
trước tình hình nói trên, khi đề cập đến vấn đề bảo vệ chủ quyền của đất
nước, thì cần phải viết như sau mới chính xác: … “chủ quyền của đất nước
tiếp tục bị xâm phạm một cách trắng trợn…”
Viết như thế là đúng với tinh thần
mà Đảng đã khởi xướng từ Đại hội VI: “Phải nhìn thẳng vào sự thật, nói
rõ sự thật…”. Mà đây là một sự thật liên quan đến vấn đề thiêng liêng đối với
tất cả những người dân yêu nước, chứ không phải là chuyện ngôn từ, nên
không thể tránh né. Có nói đúng sự thật, mới quyết định được đối sách
thích hợp. Trách nhiệm giải bài toán “hóc búa” này, trước hết thuộc về
các vị lãnh đạo cao nhất và các cơ quan có quyền lực cao nhất nước đã long
trọng nhận nhiệm vụ trước toàn dân. Tuy vậy, khi người dân thấy các “đối
sách” đang thực thi vô hiệu quả thì có quyền đòi hỏi Chính phủ, Quốc
hội phải tìm đối sách khác.
Mọi người đã biết, những năm qua,
với tinh thần hòa hiếu, coi trọng tình hữu nghị giữa hai nước láng giềng,
Đảng và Nhà nước ta đã tìm mọi cách giải quyết vấn đề phức tạp nói trên
bằng con đường ngoại giao, bằng các cuộc tiếp xúc cấp cao…, nhưng một sự
thật ai cũng biết là Trung Quốc cậy thế nước lớn, đã coi khinh tất cả mọi
cố gắng đầy thiện chí của Việt Nam. Tình hình cũng tương tự như hồi Chủ
tịch Hồ Chí Minh ra Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến: “…Chúng ta càng
nhân nhượng, kẻ dịch càng lấn tới…” Nói là “tương tự” vì có điều khác
là trước mặt chúng ta chưa hẳn đã là “kẻ địch”, thậm chí không ít người
còn cho là “đồng chí, anh em” và thời đại ngày nay, cả ta và Trung Quốc
đều không muốn chiến tranh.
Cho dù vậy, một sự thật khác cũng
phải thấy rõ: trên trường quốc tế cũng như trong nước, tuy là “đồng chí,
anh em” vẫn xảy ra không ít “vụ” đánh nhau sứt đầu mẻ trán, hoặc phải
kiện nhau ra tòa. Vì chủ quyền đất nước là thiêng liêng, chúng ta không thể
bó tay, thì nhất định phải tìm đối sách khác. Trước sự bức xúc của cử tri
mà Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân vừa báo cáo
trước Quốc hội, thiết nghĩ, trước hết, Quốc hội tại kỳ họp này cần ra
tuyên bố một cách thắng thắn, kiên quyết đề nghị Trung Quốc đình chỉ các
hành động phi pháp trên Biển Đông, đồng thời kêu gọi cộng đồng quốc tế
ủng hộ quyền lợi hợp pháp của Việt Nam bằng những phương thức thích hợp.
Cử tri cả nước hy vọng sau phiên “họp kín” về tình hình Biển Đông tại
kỳ họp Quốc hội đang diễn ra, Quốc hội Việt Nam sẽ sớm lên tiếng chính
thức về vấn đề hệ trọng nói trên, đáp ứng được ý nguyện và sự trông đợi
của nhân dân. Đây cũng là dịp để thêm một lần nữa, chúng ta khẳng định các cơ
sở pháp lý về chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam đối với hai quần
đảo Hoàng Sa và Trường Sa, bác bỏ và làm rõ những luận điệu sai trái,
xuyên tạc những sự kiện liên quan đến vấn đề trên trong các giai đoạn lịch
sử đã qua. Tuyên bố chính thức của cơ quan quyền lực cao nhất nước, chắc
chắn có hiệu quả hơn nhiều những lời lẽ lặp đi lặp lại của người phát
ngôn Bộ Ngoai giao vừa qua và như thế cộng đồng quốc tế sẽ có thêm cơ sở
để ủng hộ Việt Nam một cách mạnh mẽ hơn nữa. Một điều thật dễ hiểu: Khi
ngôi nhà đang bị một đội quân đông đúc, hung bạo dí lửa sát mái, chủ
nhà có khẩn thiết kêu cứu thì hàng xóm mới chạy đến cứu! Ta kêu cứu
vì sự sống còn của cả gia đình ta mà cũng không để lửa cháy lan cả xóm;
và láng giềng cùng ta dập lửa cũng vì không muốn lửa thiêu cháy nhà
họ. Nhân loại vừa long trọng kỷ niệm 70 năm chiến thắng Phát xít Đức.
Bài học chiến tranh thế giới lần thứ hai dù đã qua hơn nửa thế kỷ vẫn còn
nóng bỏng: Tham vọng của những kẻ vĩ cuồng là không giới hạn, nếu không
sớm ngăn chặn, chúng có thể đốt cháy cả thế giới!
Mặc dù vậy, chúng ta vẫn hy vọng,
trong thời đại hiện nay, khi nhân loại đã có kho vũ khí nguyên tử đủ
sức hủy hoại cả địa cầu, các nước có chân trong Hội đồng Bảo an Liên
hiệp quốc, đóng vai trò cường quốc có trách nhiệm với thế giới, sẽ
tỉnh táo, biết dừng lại trước những bước đi nguy hiểm, nhất là khi hầu như
cả thế giới đã lên tiếng cảnh báo những hành động phi pháp đó.
Việt Nam,
trong vị thế éo le trên bàn cờ quốc tế hiện nay, khi “chủ quyền đất nước
liên tục bị xâm phạm một cách trắng trợn”, không có con đường nào khác
là phải dựa vào cộng đồng quốc tế, mạnh mẽ lên tiếng đấu tranh, dựa trên
những cơ sở pháp lý đã được thế giới công nhận. Có thiện chí và chính
nghĩa, không e sợ trước cường quyền, sức mạnh Việt Nam sẽ tăng lên gấp
bội. Đó chính là bài học của Việt Nam trong hai cuộc kháng chiến trường
kỳ. Bài học đó vẫn có ý nghĩa trong cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền đất
nước bằng các phương pháp hòa bình hiện nay…
Nguồn: TheoTrannhuong.net
Quảng Cáo
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire