Tuesday, March 17, 2015

LẨN THẨN ĐÂM RA LÚ LẪN


Huỳnh Ngọc Chênh


Các ông ở trên cao ấy rảnh rỗi quá mà lương thì lãnh nhiều, không có việc chi làm nên bày ra việc để làm, tập hợp các giáo sư tiến sĩ, các quan chức lý luận cao cấp ngồi lại lọ mọ tìm định nghĩa “kinh tế thị trường định hướng XHCN”, lọ mọ xây dựng hệ thống lý luận cơ bản về CNXH và con đường đi lên CNXH của VN.

Vậy thì mấy chục năm nay các ông dẫn dắt đất nước tiến lên CNXH bằng con đường nào và theo mô hình nào? Hình như các ông học hành cao quá nên lẩn thẩn rồi đâm ra lú lẫn tập thể.
 

Thiết tưởng hệ thống lý luận cơ bản về CNXH đã có từ lâu rồi chứ, có ngay trong chủ nghĩa Mac- Lenin mà các ông cộng sản trên toàn thế giới phải thuộc nằm lòng kia chứ. Từ hệ thống lý luận đó Lenin và Stalin đã xác lập được mô hình CNXH rồi, đã được vận dụng để xây dựng nên nhà nước Liên bang Xô Viết vĩ đại, rồi sau đó sao lại theo nhiều kiểu áp dụng cho từng nước trong toàn khối cộng sản.

Mấy ông quên thì tui xin nhắc lại giùm: Mô hình CNXH là xã hội mà có một ông chủ duy nhất là đảng, toàn thể người lao động đều đi làm thuê cho đảng, giao nộp toàn bộ sản phẩm lao động mình làm ra thông qua một cai thầu gọi là nhà nước XHCN rồi cai thầu nầy phân phát lại các nhu yếu phẩm cần thiết để duy trì sức lao động cho người lao động và mấy ông gọi nó bằng cái tên rất mỹ miều là xã hội làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu. Của cải dôi ra đảng nắm hết không cho cá nhân sở hữu.

Mô hình đó đã đổ cái ầm vì sự sai trái của nó. Kiểu gì cũng đổ, kiểu Liên Xô cũng đổ, kiểu Ba Lan, kiểu Đông Đức, kiểu Tiệp cũng đổ, kiểu xét lại Nam Tư cũng đổ nhào đầu.

Mấy chục năm qua, thay vì đi theo con đường bằng phẳng quang đãng do nhân loại tiến bộ đi trước dọn đường, các ông lại lọ mọ bò theo các đàn anh, cưỡng bức toàn dân rẽ trái theo con đường dốc gồ ghề khấp khủy lên đến mép bờ vực, may mà các đàn anh hăng hái chạy trước đã đổi ầm hết xuống vực, các ông chạy sau, thấy vậy thắng lại kịp thời rồi cài số lùi xuống lại chân dốc, làm lại từ đầu, rẽ phải lò mò đi theo kinh tế thị trường của bọn tư bản mà các ông gọi đó là Đổi Mới.

Các ông thả cho dân làm ăn theo kinh tế thị trường nhưng luôn bắt dân phải đội cái đảng lên đầu và các ông cho đó là “kinh tế thị trường định hướng XHCN”.

Bây giờ các ông ngồi không rảnh rỗi lại muốn định nghĩa cái đó. Công việc ruồi bu đó đoan chắc rằng đến cuối thế kỷ nầy các ông vẫn mò không ra. Để khỏi mất thời giờ và để bớt hoang phí tiền thuế của dân, tôi đưa ra hình ảnh dễ hiểu sau đây để dựa vào đó các ông rút ra định nghĩa mỹ miều để các ông tụng ca.

Từ năm 1990, sau khi lùi trở lại xuất phát điểm mà các ông cho là đổi mới ấy thì người dân rẽ phải đi theo con đường quang đãng của kinh tế thị trường, còn các ông ngồi trên đầu dân thì tiếp tục trì kéo rẽ trái để leo lại lên dốc. Sự dằn co đó đang diễn ra ác liệt, có lúc mấy ông thắng, mấy ông trì qua trái, có lúc dân kéo mạnh quá lại lệch về phải. Con đường đi lên giàu mạnh của ta cứ thế mà quành qua quành lại hình con rắn bò thay vì lao vút tới theo đường tên bắn.

Phát triển đi tới theo kiểu đó, thì phải rất chậm, 15 năm qua, với bao tiền của nhân dân làm ra, bao tiền của thế giới đổ vào, bao tiền của Việt kiều gởi về mà đất nước vẫn còn nghèo, lại có nguy cơ xếp sau cả Lào và Kampuchia.

Nếu mục tiêu của mấy ông là dân giàu, nước mạnh thì đã có mô hình thực tiễn của các quốc gia đi trước và thành công rồi, cứ theo đó mà học. Tầm thấp và gần gủi, thì có Thái Lan, Mã Lai. Tầm cao hơn một tí thì có Singapore, Đài Loan và siêu cao thì có Hàn Quốc và Nhật Bản. Qua xem họ làm thế nào mà từ một nước Châu Á nghèo khó, thậm chí có xuất phát điểm còn nghèo khó hơn cả VN, mà trong vòng vài chục năm vươn lên ngang tầm với Châu Âu và Bắc Mỹ. Có gì mà phải lọ mọ đi tìm đến cái chưa có, hướng đất nước đi vào cái mô hình đã thất bại. Cái mô hình CNXH trong thực tiễn đã sụp đổ rồi mà bây giờ còn lọ mọ định nghĩa cái định hướng để đi lên cái đích đó. Cái đích đã nằm trong hố chôn rác của lịch sử, mà lại hướng cả đất nước đi vào cái hố chôn đó quả là hết sức lẩm cẩm.

Chỉ khi mục tiêu của mấy ông không phải là làm cho dân giàu nước mạnh thì mấy ông hãy lọ mọ làm theo cái mấy ông muốn.

Mà mấy ông để cho đất nước nghèo là có tội với nhân dân. Vì nghèo nên bị yếu. Yếu đến mức kẻ thù xâm lược chỉ ho lên một tiếng là mấy ông rúm ró lại. Mấy ông bảo vệ chủ quyền bằng biện pháp quỳ lạy van xin lòng thương hại của kẻ thù. Mà làm sao bằng cách đó có thể bảo vệ đất nước được. Nhục nhã quá.

Các ông lẩn thẩn nên đâm lú lẫn, còn tui quá bức bối nên nảy chừ ngồi nói với đầu gối, chắc thế.
 

Quảng Cáo

No comments:

Post a Comment