Thursday, October 26, 2017

THẤY GÌ TỪ KẾT LUẬN THANH TRA TÀI SẢN GĐ SỞ TN-MT YÊN BÁI?


Hương Khê

 
Biệt phủ Giám đốc  Sở TN&MT tỉnh Yên Bái


Sau khi Thanh tra Chính phủ(TTCP) công bố kết luận kết quả thanh tra  về khối tài sản “khủng” của ông Phạm Sỹ Quý, Giám đốc  Sở TN&MT tỉnh Yên Bái. Thì mấy hôm  nay, báo chí lề đảng đã dồn dập ra đòn tới tấp. Tập trung đánh hội đồng, làm cho ngài Giám đốc này tối tăm mặt mũi.





Báo Dân Trí hôm 24/10/2017 đưa tin: “Vụ ông Phạm Sỹ Quý: “Yên Bái không làm nhẹ được đâu!”

Theo đó: “Trao đổi với phóng viên Dân trí, ông Phạm Trọng Đạt - Cục trưởng Cục Chống tham nhũng (Thanh tra Chính phủ), Trưởng đoàn thanh tra tài sản của Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường Yên Bái Phạm Sỹ Quý - khẳng định, đoàn thanh tra đã làm hết trách nhiệm và “Yên Bái sẽ không thể làm nhẹ được đâu”.



Khi được hỏi: “Dư luận rất băn khoăn về việc tại sao đoàn thanh tra không làm rõ nguồn gốc hình thành những khối tài sản rất lớn của gia đình ông Phạm Sỹ Quý?

Ông Phạm Trọng Đạt nói: “Chúng tôi đã làm rõ về những tài sản họ có,và những khoản vay ngân hàng rồi. Người ta giải trình như thế, cơ quan thanh tra làm gì có quyền truy nguồn gốc của những tài sản đó.  Nhưng họ vay tiền thì phải công khai, kê khai vào bản kê khai tài sản. Họ không kê khai thì không trung thực ở chỗ đó. Còn nguồn gốc họ vay của ai thì làm sao có quyền thanh tra? Bởi họ vay đã có giấy tờ rồi. Làm sao cơ quan thanh tra có quyền hỏi người có vàng cho họ vay ở đâu được? Ngoài ra bố mẹ ông Quý  còn cho vợ chồng ông này số tiền 1,9 tỷ đồng.”…



“Khi gia đình ông Quý đưa ra các loại giấy tờ như: Giấy vay 60 cây vàng của người dân; giấy xác nhận việc gia đình ông Quý còn nợ ngân hàng 9,154 tỷ đồng. Nguồn gốc tài sản họ giải trình như thế, đoàn thanh tra không truy nguyên nguồn gốc tài sản của những người đó được, vì Luật đâu cho phép. Tất cả giá trị tài sản được căn cứ theo giấy tờ, hợp đồng hết, chứ chúng tôi có phải cơ quan thẩm định, đi thẩm định giá trị thực là bao nhiêu đâu. Chúng tôi căn cứ vào giấy tờ mua bán nhà đất thôi”.

“Còn việc vợ ông Quý, bà Hoàng Thị Huệ dễ dàng chuyển đổi đất nông nghiệp sang đất ở để bán thu lợi, thì luật cho phép, ai cũng có quyền kinh doanh. Còn việc thẩm định là của chính quyền. Nếu chinh quyền thẩm định không rõ ràng là lỗi của chính quyền. Việc vay số tiền lớn của ngân hàng thì ngoài sổ đỏ của vợ ông Quý, họ còn có 4 sổ đỏ của những người khác. Ngân hàng có trách nhiệm bảo đảm cho vay thì phải thu hồi vốn. Còn việc tại sao mấy hộ kia dám cho vợ chồng ông Quý mượn sổ đỏ để vay số tiền lớn như vậy, thì đó là việc dân sự, làm sao ngăn cấm được? Đó là việc họ vay mượn của nhau, được quy định trong pháp Luật Dân sự. Ngân hàng chỉ cần biết có tài sản thế chấp đáp ứng được yêu cầu là họ cho vay thôi”(1).



Tóm lại, qua hơn nửa năm cặm cụi và  hì hục với quyết tâm “điều tra làm rõ” của TTCP. Đến nay, chúng ta đã thấy kết quả thanh tra là như thế nào?



 Cái lỗi của ông Phạm Sỹ Quý, theo TTCP, là kê khai chưa chính xác, thiếu trung thực về diện tích đất gia đình ông Quý đang sử dụng.



 Nếu chỉ  là kê khai không trung thực, thì có đến 90% số cán bộ đảng viên trong bộ máy nhà nước hiện nay đều như thế, chứ chẳng riêng gì ông Quý. Nhân dân không cần quan tâm đến việc các vị cán bộ kê khai có trung thực hay không? Vì những bản kê khai ấy và tài sản của cán bộ là “bí mật quốc gia”. Đảng và nhà nước “giấu như mèo giấu của bẩn”. Làm sao dân biết được mà quan tâm. Giả sử trong nội bộ, có người vì lý do nào đó, họ tung ra bản kê khai tài sản của ai đó, liền bị quy vào tội “làm lộ bí mật nhà nước”.  



 Hơn nữa từ xưa đến nay, có bao giờ người dân tin vào những gì đảng và nhà nước này nói đâu. Vì vậy mới có câu “nói dối như VẸM”.



Nhân dân không cần biết ông Quý kê khai tài sản có trung thực hay không?

Cái mà nhân dân cần biết là, đoàn TTCP có dám đào banh cái ổ mối đó ra để tìm và bắt cho được con mối chúa Phạm Sỹ Qúy đang ẩn nấp trong cái tổ đặc biệt của nó hay không?

                                                          

Trong bao nhiêu năm làm Phó, rồi làm Giám đốc Sở TN&MT Yên Bái, ông Quý đã vơ vét từ nguồn nào, đào bới ở đâu để có số tài sản khủng như thế?



Tuy Yên Bái là tỉnh nghèo, hàng năm phải nhận trợ cấp của chính phủ. Nhưng, tài nguyên thiên nhiên ở Yên Bái thì còn rất phong phú.

 Ngoài nguồn đất đai công  thổ  nằm trong quyền hành của ông Giám đốc Sở Phạm Sỹ Quý ra. Những mỏ khoảng sản có trữ lượng lớn. Và  rừng  gỗ quý thì còn bạt ngàn. Phải chăng đây là những chỗ để cho ông Quý “đi buôn lá chit và chổi đót” để về xây “biệt phủ”?

Qua vụ các đồng chí đảng viên nói chuyện với nhau bằng súng vào tháng 8/2016, vì ăn chia không đều về  những phi vụ bán đất bán rừng, làm hai vị lãnh đạo cao nhất của tỉnh Yên Bái bỏ mạng là một minh chứng.



Còn việc ông Quý trả lời nhờ đi buôn chổi đót, lá chit, nấu rượu…để xây “biệt phủ”, chứng tỏ ông Quý đang coi đảng và nhà nước này như đám trẻ con, muốn lừa dối kiểu gì cũng được. Đây là sự thách thức trắng trợn của một người quen thói kiêu ngạo và cậy thần cậy thế.



Tại sao Phạm Sỹ Quý bị thanh tra và bị báo chí đánh hội đồng? Trong khi hàng ngàn hàng vạn cán bộ từ cao đến thấp, ông nào cũng tranh thủ vơ vét để làm giàu bất chính. Nhất là vào những thời điểm “ hoàng hôn nhiệm kỳ”, thì trong những “chuyến tàu vét” ấy, họ còn táo bạo và trắng trợn hơn. Nhưng đa số họ “ăn vụng biết chùi mép”, nên ít khi bị lộ.



Trường hợp ông Phạm Sỹ Qúy  thì khác. Sau khi no nê với những khối tài sản vơ vét được, ông này coi trời bằng vung. Nghĩ rằng ta đây có bà chị chống đỡ, và “trong tay sẵn có đồng tiền”, nên ông ta không thèm kiêng dè gì cả. Cứ sẵn sàng phơi ra cho thiên hạ biết cái tài “buôn chổi đót, lá chit” của mình mà làm nên cơ nghiệp đồ sộ như thế. Nói cách khác là ăn vụng chẳng cần chùi mép. Những tài sản ông Quý phơi ra đấy, chỉ mới là phần nổi của tảng băng. Phần chìm của nó không ai nhìn thấy thì chưa biết bao nhiêu.



Cũng cần phê bình cái ông GĐ Sở TN&MT Yên Bái này về việc không biết “học tập và làm theo tấm gương” ông giám đốc CA Yên Bái, Thiếu tướng Đặng Trần Chiêu. Ông GĐ CA này cũng có “biệt phủ” hàng trăm tỷ xây trên một quả đồi. Khi có dư luận nghi ngờ về nguồn gốc khối tài sản này, Tướng Công an Yên Bái phủ nhận sở hữu biệt thự  “khủng” trên khu đất hơn 10.000m2, và nói rằng, đất và tài sản là của bố mẹ và các em trai của mình, bản thân ông có hộ khẩu ở nơi khác.




Ngoài ra, vị tướng này còn cho lính canh gác hàng ngày trên đoạn đường bên ngoài. Hễ thấy ai có ý tò mò, dừng lại để  nhìn vào “biệt phủ” là lập tức bị đuổi cổ ngay.



 “Chùi mép” là như thế đấy.



Nay, với  kết quả thanh tra đối với tài sản của  ông Phạm Sỹ Quý như trên, dư luận cho rằng, không cần phải cả đoàn thanh tra hùng hậu, ào ạt kéo nhau từ Hà Nội lên Yên Bái, làm hì hục hơn nửa năm trời, mới có kết quả. Mà chỉ cần vài ba người, làm trong vài ba  ngày là xong.



Vậy thì thời gian mấy tháng kia, đoàn thanh tra làm những việc gì?

Xin thưa: Đó là thời gian hai bên làm giá với nhau. Sau hơn nửa năm “cò kè bớt một thêm hai”. Sau cùng, họ cũng đã ngã giá được với nhau.



 Cũng trong thời gian ấy, hai bên phải tiếp tục hoàn thiện các loại văn bản giấy tờ cần thiết để hợp thức hóa mọi loại hồ sơ, và hoàn chỉnh bản báo cáo. Phải làm sao rào giậu cho chặt chẽ. Phải cân nhắc thật kỹ từng chữ từng câu. Không thể để một kẽ hở nào để làm cớ cho người ta soi mói. Nhất là cánh nhà báo, họ lắm lý lẽ và đặt ra nhiều câu hỏi cắc cớ lắm. Không đề phòng là hở sườn với tụi này ngay.



Rồi  ông Quý lại phải bố trí đưa mấy ông này đi Tây Bắc để ngắm nghía các cô gái Thái tắm tiên nữa chứ. Thật khó tưởng tượng nổi khi trên các khe  suối  của những  Mường Pồn, Mường Lay, Mường Tè, thị xã Lai Châu, bóng dáng của các cô gái Thái đi  "pây áp nậm" (đi tắm suối) mà khách tham quan một khi  đã lên đây có thể bỏ qua. Nếu thế thì khác gì núi rừng Tây Bắc không còn hoa ban?



Không những là mấy ông cần đến đây để  ngắm nghía, mà họ còn phải thưởng thức nữa chứ. Để tìm hiểu xem “hương vị” giữa những người con gái xứ Tây Bắc này có khác gì những cô gái HN không?



Ngoài ra, vợ chồng ông Quý cũng không thể quên đưa đoàn cán bộ này đi thưởng thức hương vị đặc sản của núi rừng Tây Bắc nữa. Nào là heo rừng, nai rừng, hoẵng, cheo, và các loại chồn…Đã lên Tây Bắc thì không thể bỏ qua những đặc sản quý hiếm này.



Đấy. Một lần đoàn từ HN lên Yên Bái  là phải “thanh tra” nhiều thứ như vậy. Thứ hỏi làm sao không lâu? Mặc dù kế hoạch lúc đầu là chỉ làm trong 45 ngày.



Thử nhìn lại vụ Formosa Hà Tĩnh. Trước khi công ty này xả hàng ngàn tấn chất thải độc hại ra biển Vũng Áng, làm chết hàng ngàn tấn hải sản tại 4 tỉnh miền Trung. Thì các đoàn thanh tra nhà nước đã 10 lần vào làm việc nơi đây. Và tất cả đều kết luận là họ làm tốt công tác bảo vệ môi trường.

 Kể cả việc Formosa chôn ngầm ống xả thải đường kính 1.4m, dài hàng cây số xuống biển. Vậy cái gì đã che mắt những nhà chuyên môn này?



Mọi người còn nhớ, vụ ông Nguyễn Xuân Quang, Phó Cục trưởng Cục Kiểm soát hoạt động bảo vệ môi trường (Tổng cục Môi trường, Bộ TN&MT), vào thanh tra một số doanh nghiệp tại Long An. Mới chỉ “làm việc” được khoảng một tuần lễ, ông Quang kêu bị mất trộm 385 triệu đồng. Chưa kể số tiền ngày hôm trước, ông Quang gửi vào tài khoản của ông ấy tại ngân hàng. (http://www.doisongphapluat.com/tin-tuc/vu-pho-cuc-truong-mat-tien-tong-cuc-moi-truong-thanh-tra-nhung-gi-o-long-an-a203320.html).


Việc Bộ TN&MT vào Long An kiểm tra, là hoạt động bình thường hàng năm của ngành. Dù chưa có dấu hiệu các doanh nghiệp tại đây “có mùi”. Nhưng dù có hay không, cũng như những CSGT, một khi đã dừng xe người đi đường để kiểm tra, thì dù không có lỗi, họ cũng có cách moi cho ra lỗi, buộc anh phải xì tiền ra bằng được mới thôi.                  

Và chỉ mới sau một tuần “làm việc”, ông Quang đã có “thu nhập” gần bốn trăm triệu đồng.



Bên TTCP lại là bậc thầy của việc “bới lông tìm vết” Do đó, đoàn TTCP phải làm lâu như thế là đúng.



Vì không hiểu biết những khó khăn của ngành thanh tra, nên ông Phó trưởng đoàn ĐBQH tỉnh Thái Nguyên Hoàng Văn Hùng, đã đặt câu hỏi trong buổi thảo luận  tổ về tình hình kinh tế xã hội sáng nay(25/10/2017).: “Tại sao bây giờ cứ đi thanh tra và kết luận thanh tra là dấm dấm dúi dúi, không thấy công khai và kéo dài rất nhiều ngày. Như vụ Yên Bái chẳng hạn, tại sao quãng lên quãng xuống?”.




Trên đây là nói về kết quả làm việc của đoàn TTCP về tài sản của ông Phạm Sỹ Quý.

Về  kết quả của việc báo chí tập trung  đánh hội đồng vụ ông Phạm Sỹ Quý  này ra sao thì “hạ hồi phân giải”. Vì quyền xử lý vụ này thuộc thẩm quyền lãnh đạo tỉnh Yên Bái, nơi bà Phạm Thanh Trà là chị ông Quý làm Bí thư.



Ngoài cái tài buôn lá chit chổi đót để làm giàu, ông Phạm Sỹ Quý còn có những cái biệt tài khác.Vào  đêm 20/10/2005, Công an tỉnh Yên Bái tóm gọn ổ bạc gồm 7 đối tượng, trong đó có ông Phạm Sỹ Quý – khi đó còn là Phó văn phòng quản lý đất đai thuộc Sở Địa chính Yên Bái (sau này đổi tên thành Sở Tài nguyên và Môi trường Yến Bái – PV), ông Ngô Thành Long – Phó viện trưởng VKSND thành phố Yên Bái, ông Nghiêm Trọng Tân – cán bộ VKSND thành phố Yên Bái.




Nhờ vậy mà ông Quý được thăng tiến lên đến chức GĐ Sở TN&MT Yên Bái như hiện nay.

Cứ cái đà này, biết đâu chỉ ít năm nữa, ông Quý trở thành Bộ trưởng Bộ TN&MT chưa biết chừng.

Cứ xem ông Võ Đình Thường thì biết. Từ một Đại úy CSGT, bị kỷ luật đuổi ra khỏi ngành. Vậy mà 14 năm sau, như có phép màu. Ông này chẳng những đã chui lại vào ngành CA, mà còn leo lên làm lãnh đạo với chức Phó Phòng CSGT Đồng Nai, với hàm Thượng tá. Vì ông này biết phấn đấu “đúng quy trình”.



Nói về việc báo chí nhà nước tập trung đánh hội đồng, nhưng rồi kết quả ra sao? Chúng ta hãy nhớ lại vụ “hot girl” xứ Thanh, Trần Vũ Quỳnh Anh.


Từ tháng 3 năm ngoái(2016), sau khi vụ người đẹp Trần Vũ Quỳnh Anh, nhảy một phát, từ chân tạp vụ, lên Trưởng phòng Nhà-Đất của Sở Xây dựng Thanh Hóa, và là Đảng ủy viên của Đảng bộ sở XDTH, đang làm thủ tục đề bạt Phó GĐ sở XD. Lúc này dư luận cả nước “sôi sùng sục”. Tất cả các báo lề đảng đều vào cuộc, nhằm “lôi cổ” những thằng nào đã chống lưng, làm bệ đỡ cho cô này “tiến nhanh, tiến mạnh” trên con đường quan lộ. Chẳng những cô này thăng tiến như “cá vượt Vũ Môn”, mà người đẹp này, vốn xuất thân từ gia đình “thường thường bậc trung”, nay có khối tài sản khổng lồ hàng chục triệu đô. Với mấy tòa biệt thự những nơi đất vàng, và đi xe siêu sang tiền tỷ..vv.



Nhưng báo chí và dư luận như đánh vào bao cát vậy. Sau hơn một năm “tích cực, khẩn trương, điều tra làm rõ và đúng quy trình”, thì cuối tháng 9 vừa qua, tỉnh Thanh Hóa đã công bố kết luận thanh tra vụ “bổ nhiệm thần tốc” cô Quỳnh Anh. Theo đó, con dê tế thần Ngô Văn Tuấn, cựu Giám đốc sở XD TH, nay là Phó CT tỉnh TH, người đã có công phát hiện và chăm chút Quỳnh Anh. Sau khi sử dụng một thời gian, đã “no xôi chán chè”, Ngô Văn Tuấn bèn ‘dâng” cô này cho cấp trên là ngài Chỉ tịch nay là Bí thư TH Trịnh Văn Chiến dùng tiếp, để lấy đà thăng tiến.

Điều ngạc nhiên là: Mặc dù vụ này đã có rất nhiều ý kiến của các vị lão thành cách mạng, các nguyên lãnh đạo TH, cho rằng, phải chuyển lên TTCP, hoặc Ủy ban Kiểm tra TƯ vào cuộc thì mới trung thực và khách quan. Nhưng cuối cùng, nội bộ TH giải quyết.

Còn cô Quỳnh Anh thì “lặn mất tăm”. Dư luận nói cô này ôm con vượt biển, sang New Zealand sinh sống. Do đó, tỉnh TH không thể xác minh khối tài sản khủng của người này. Dư luận coi đây là chiến thuật “tẩu tán nhân sự” tài tình của ông Bí thư Trịnh Văn Chiến. Các quan tham ngày nay không những biết tẩu tán tài sản, mà họ còn biết tẩu tán cả bồ nhí, nếu có nguy cơ bại lộ. Và các nhà làm từ điển VN cần thêm một định nghĩa về cụm từ “tẩu tán nhân sự”, làm bài học cho các quan.

Vậy công an Thanh Hóa có dám bắt chước bộ CA, dám mò sang New Zealand để bắt cô Quỳnh Anh về đầu thú không? Chắc có cho uống mật gấu thì CATH cũng không dám.



Còn vụ Phạm Sỹ Quý, thì TTCP lại vào cuộc. Mặc dù năm lần bảy lượt, hoãn tới hoãn lui, và sức ép báo chí dồn vào chân tường, mãi hơn nửa năm “tích cực điều tra làm rõ”, thì đến  hôm 23/10/2017, TTCP mới “rặn” ra được bản kết luận này.



Nói về những “bức tường? chống lưng, thì Phạm Sỹ Quý có bà chị Phạm Thị Thanh Trà, đang là Ủy viên TƯĐ, Bí thư TU Yên Bái.

Nhưng ở trường hợp này, một lần nữa, sức mạnh thần kỳ của đồng đô la lại phát huy tác dụng. Chỉ nói đến khối tài sản Trịnh Văn Chiến “bồi đắp” cho người đẹp Quỳnh Anh, chắc đã hơn cả biệt phủ” của ông Quý rồi. Chưa nói đến việc  sau lưng ông Trịnh Văn Chiến là tỷ phú đô la Trịnh Văn Quyết.

Điều này giải thích vì sao, cho đến lúc này, Trịnh Văn Chiến tuy bị báo chí và dư luận làm rùm beng một thời gian dài  như thế. Nhưng  chưa bị ông Trọng liệt vào loại củi cần cho vào lò.



Có thể là ông Quý không bị ông Trọng cho là loài củi cần phải đốt. Vì ông Trọng dùng củi có chọn lựa. Không phải củi nào cũng  cho vào lò. Nếu như ông Phạm Sỹ Quý “biết điều”.



Nhưng dù cho  đợt này, ông Phạm Sỹ Quý, có vì những lý do tế nhị nào đó mà không thể bảo toàn được “sinh mạng chính trị” của mình. Dù ông ấy có bị cách chức, hoặc khai trừ đảng đi nữa. Thì với khối tài sản khổng lồ ấy, gia đình ông  vẫn có thể ngồi rung đùi tận hưởng, ngồi ngắm “biệt phủ” nguy nga của mình nổi bật lên  giữa vùng trời Yên Bái. Và mỉm cười nhìn các đồng chí của mình đang ngụp lặn để tìm cách vơ vét thêm, mong được một phần nhỏ như khối tài sản của ông ấy.



Lời khuyên cho ông Giám đốc Sở TN&MT Yên Bái là, hãy noi gương bà cựu ĐBQH Nguyệt Hường ấy. Nhanh tay kiếm cho mình một cái visa dài hạn ở một xứ tư bản nào đó. Phải tìm mọi cách lót ổ sắn. Để khi trong nước có biến, nhân dân vùng lên quyết diện bọn quan tham, thì ông phải nhanh chóng, cùng vợ con xách vali lên và chuồn nhanh nhé.



Sau khi đã “hạ cánh an toàn”, ông hãy tìm những đồng chí của mình đã chuồn trước. Và cùng nhau viết Hồi ký về những năm tháng làm giàu nhở buôn lá chit và chổi đót tại VN. Để truyền nghề cho những người còn lại.

No comments:

Post a Comment