Wednesday, April 11, 2018

Nên chăng, tẩy chay những phiên tòa lếu láo


Thiện Tùng


Độc tài luôn đối lập với Dân chủ, đối thủ với phản biện. Dưới thể chế chính trị độc tài, Lập pháp, hành pháp, Tư pháp không phải phân lập mà phân công. Lập pháp, Hành pháp, Tư pháp chỉ như những chi trên dưới (tay chân) của một cơ thể, chịu sự sai khiến từ một cái đầu. Hưởng lộc bổng do “triều đình” ban phát, ba cơ quan nầy có nhiệm vụ hoạch định kế sách cai trị đám dân đen, triệt tiêu cho kỳ hết những đối thủ bất đồng chính kiến với chế độ mà họ đang phụng sự.
Hãy nhìn kỹ: ai mới là BỊ CÁO? Ảnh: VOV




Biết rằng, bất đồng chính kiến chỉ là muốn góp ý với chế độ cai trị hiện hành cải sửa những điếu sai trái, làm tốt hơn vai trò của mình trong việc xây dựng và bảo vệ đất nước. Nhưng đã là độc tài, mang nặng tính chủ quan, luôn xem mọi suy nghĩ và hành động của mình là chân lý, chuẩn mực. Những gì trái ý mình là chống đối, tạo phản, thù địch, phải triệt diệt nó từ trong trứng nước.

Độc tài luôn sống ngoài vòng Pháp Luật. Đối với họ, Pháp Luật chỉ là vật trang trí, cốt để lừa đời. Họ xử án theo chỉ thị chớ không theo luật pháp, nhứt là đối với những người bất đồng chính kiến. 

Phiên Tòa dưới thể chế Độc tài chỉ cốt để hợp thức hóa ý định của thượng cấp,  quyết án họ đã bỏ sẵn trong túi. Vậy thì, thân bằng quyến thuộc những người bị xử án đến đó để làm gì, dầu phiên tòa công khai, nhưng họ đâu cho vào trong, chầu chực bển ngoài còn bị công an xách nhiễu thêm khổ cái thân. Nhờ thầy cãi làm gì, tòa có chịu nghe và tôn trọng luật sư bao giờ đâu. Đến càng đông, tranh cãi càng nhiều chỉ có tác dụng đề cao, vinh danh phiên tòa chớ có tác lợ gì cho người bị án đâu?. Chi bằng, dầu đau lòng, thượng sách vẫn là tẩy chay phiên tòa bằng cách: Thân bằng quyết thuộc không đến dự phiên tòa / không tranh cãi tại chỗ, mặc cho họ nói gì thì nói, áp đặt tội lỗi gì cũng mặc kệ / Nếu bị kết án tù bao nhiêu năm tháng không nói nặng nhẹ / Khi vào tù, người thân không thăm nuôi / Chỉ cần nhờ luật sư hay nhà báo tử tế trần thuật vụ án rồi công khai trước công luận / Cùng nhau quyên góp cứu khó cho gia đình nạn nhân theo kiểu “lá lành đùm lá rách”, thậm chí “lá rách ít đùm lá rách nhiều”.

 Người dám dấn thân vì nghĩa lớn phải đủ can đảm chấp nhận mọi khó khăn, kể cả việc tù đày, phải hiên ngang trước tòa như Hội “Anh Em Dân chủ” hay khẳng khái, thẳng ngay như nữ kiệt Phạm Đoan Trang, Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư… muốn bắt thì bắt, muốn giam bao lâu thì giam,vì nghĩa cả xả thân, xem cái chết nhẹ tợ lông hồng. 

 Như đoàn hát chẳng hạn, diễn dở quá không có người đến xem cũng buộc phải hạ màn, đóng cửa rạp. Tòa án, cơ quan đại diện cho thể chế chính trị thực thi pháp luật mà “diễn cương, diễn hài” thì đến đó làm gì cho họ lên nước, tiếp tục diễn trò cũ rít, lừa đời. Phải tẩy chay như đã nói, ít nhứt họ cũng phải có sự thay đổi chừng mức nào đó để giữ thể diện cho mình, cho thể chế chính trị hiện hành?.

Người ta bắt người cốt ý là để hù dọa (răn đe). Bùa trừ hù dọa là không sợ. Bắt người vô tội là tội của người bắt. Việc gì cũng có giới hạn, dùng bạo lực là hạ sách, ngoài thất nhân tâm, gây thê thù chuốc thêm oán - chẳng hạn như trường hợp bắt nhốt chị Cấn thị Thêu, khiến 2 con trai của chị (Phương và Tư) bực tức,  không ngần ngại, lao vào “trận chiến”.

Thử hỏi tăng cường bắt chỗ đâu nhốt, chẳng lẽ đài ra Côn đảo như các chế độ trước đây đã làm?. Cơm đâu nuôi, chẳng lẽ bỏ họ chết đói?.

Có quyền thi nhau bắt, không quyền thi nhau ngồi tù. Nói thế không phải mặc cho số phận, mà là sự thách thức trong cuộc đấu tranh “ai thắng ai” giữa chính nghĩa và phi nghĩa trước sự chứng kiến của Đảng CSVN, một tổ chức tự đặt cho mình quyền lãnh đạo Nhà nước và Xã hội một cách trực tiếp, toàn diện, tuyệt đối. Thì theo lẽ đời, Đảng CSVN cũng phải chịu trách nhiệm trực tiếp, toản diện, tuyệt đối trước nhân dân?.

Để bảo vệ có hiệu quả quyền lợi cho mình, là người dân thấp cổ bé miệng, chỉ có mỗi cách là dùng sức manh số đông làm áp lực với cường quyền như dân Đồng Tâm (Hà Nội) chẳng hạn. Đồng lòng tẩy chay lối làm việc vô minh của tòa án cũng nằm trong dạng dùng sức mạnh số đông.


10/04/2018

    T.T

No comments:

Post a Comment