Thứ Hai, ngày 24 tháng 12 năm 2012

LẪN LỘN BẠN / THÙ, TÙ MÙ CHIẾN LƯỢC


Lẫn lộn bạn/ thù, tù mù chiến lược

Trần kinh Ngh
24-12-2012
Như thường lệ trong những ngày tháng 12 này cả nước lại tái hiện không khí thời chiến tranh chống Mĩ. Âu đó cũng là lẽ bình thường, quên sao được tội ác giặc ngoại xâm!. Nhưng điều không bình thường là có một cuộc xâm lược khác không được nhắc đến, đó là những cuộc chiến lớn nhỏ do Trung Quốc gây ra từ biên giới Tây Nam lên biên giới phía Bắc và ngoài Biển Đông kể từ sau khi “Mĩ cút, ngụy nhào” đến nay vẫn chưa dứt. Người Việt Nam bình thường ai cũng nhận thấy điều vô lý này. Song điều không bình thường là ai cũng im lặng hoặc nếu có ai thắc mắc, sẽ được trả lời rằng đó là sách lược mềm dẻo, khôn khéo của ta!
H1
Dòng chữ trên một bia tưởng niệm chiến tranh biên giới bị đục bỏ

Vậy ra, đối với người Việt Nam, có hai loại chiến tranh xâm lược(?). Chiến tranh do người Pháp, người Mĩ gây ra thì phải ghi xương khắc cốt và tuyên truyền lên án công khai. Nhưng chiến tranh do người Trung Quốc gây ra thì phải cố mà quên đi, thậm chí  mấy cái  bia tưởng niệm trót dựng lên  ở Lạng Sơn cũng phải đục bỏ phi tang (ảnh bên); nếu thấy tàu Trung Quốc xâm lấn biển đảo, ức hiếp dân chài ta thì gọi là “tàu lạ”…Chỉ khổ thân những người lính đã ngã xuống trong các cuộc chiến tranh chống quân bành trướng chưa được chính thức vinh danh như các đồng đội chống Pháp chống Mĩ của họ.
Nếu nói rằng đó là sách lược mềm mỏng, khôn khéo thì thật trớ trêu!  Vẫn biết, vì nhiều lý do, Việt Nam không nên chủ trương đối đầu với Trung Quốc, và sách lược mền dẻo, khôn khéo là rất cần thiết. Vẫn biết phải ưu tiên duy trì hòa bình, nhất là với một đất nước đã mất quá nhiều thời gian cho chiến tranh như Việt Nam. Nhưng độc lập và chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ quốc gia phải là mục tiêu cao nhất . Tuy nhiên, nhìn vào kết quả của quá trình vận dụng sách lược trong quan hệ Việt-Trung đến nay thấy trái ngược với mong đợi. Đó là lãnh thổ bị gậm nhấm, chủ quyền biển đảo bị xâm phạm nghiêm trọng trong khi quan hệ hai nước vẫn luôn trong trạng thái căng thẳng, nguy cơ chiến tranh nóng có thể nổ ra bất cứ lúc nào. Vì sao vậy?
Để trả lời câu hỏi trên, trước hết hãy suy ngẫm về điều này: Tại sao Việt Nam phải đánh nhau liên tục với các “đế quốc to”, hết họa đế quốc lại rước họa láng giềng bành trướng ? Có một cách giải thích đã trở thành cửa miệng của người Việt Nam: Vì nước ta giàu đẹp, và vì nước ta nằm ở vị trí địa chính trị quan trong…, nên thường xuyên bị các cường quốc tranh giành hoặc lợi dụng!. Cách giải thích này không sai, nhưng chỉ đúng một phần. Về lý do giàu đẹp, đến nay chính người Việt Nam khi có dịp tiếp xúc với thế giới và biết người biết ta hơn đã  không còn tin như vây. Về lý do bị tranh giành, lợi dụng, thì trước hết hãy xem lại sách lược bạn/thù của ta có gì chưa ổn (?) Phải chăng lý do chính là ở chỗ, người Việt Nam  tự vận vào mình một vai trò đáng ra không nên có, đó là đứng trên tuyến đầu chống chủ nghĩa đế quốc, đồng thời quá trung thành với ông bạn láng giềng cùng ý thức hệ cộng sản?  Hãy xem người Thái Lan, Ấn Độ, Indonesia,  Mã Lai và nhiều dân tộc khác có cùng cảnh ngộ trong khu vực đã không làm như vậy, và họ đã sớm có hòa bình để phát triển vượt xa Việt Nam vốn từ một mặt bằng như nhau sau Thế chiến thứ Hai.  Phải chăng nếu Việt Nam cũng có cách tiếp cận thực tế như các nước láng giềng thì chắn chắn đã có thể phát huy vị thế địa chiến lược một cách có lợi hơn cho mình?. Có thể có ý kiến rằng Việt Nam có đặc thù khác với các nước khu vực, đó là quá khứ Bắc thuộc. Nhưng trong cái rủi đã có cái may, đó là 100 năm Pháp thuộc ít nhiều đã có tác dụng đưa Việt Nam ra khỏi địa vị phiên thuộc của Vương Triều. Nền độc lập giành được sau Cách mạng tháng 8 năm1945 là một cơ hội lớn để vĩnh viễn thoát khỏi vị thế phiên thuộc đó. Nhưng cơ hội đó đã không được tận dụng, và Việt Nam một lần nữa lại rơi vào quỹ đạo Bắc thuộc dưới những chiêu bài mới .
Đây là một câu chuyện dài mà chỉ lịch sử mới có quyền phán xét. Tuy nhiên, có điều chắc chắn là, không phải giới lãnh đạo Việt Nam không nhận ra điều này, có lẽ rõ nhất là thời kỳ sau giải phóng miền Nam và đã được đúc kết bằng phương châm ” Việt Nam sẵn sàng  làm bạn với tất cả” từ Đại hội Đảng lần thứ VI. Song, đáng tiếc là phương châm đó đã không được thực hiện đầy đủ trong suốt quá trình về sau, thậm chí có những thời kỳ đi “chệch hướng”. Nguyên nhân chính là do ý thức hệ “vừa là đồng chí vừa là anh em” đã khiến một bộ phận giới lãnh đạo thiếu kiên định với phương châm và mục tiêu đã đề ra. Sự kiện sai lầm mang tính quyết định là thỏa hiệp Thành Đô năm 1990. Từ đó đến nay Việt Nam chưa bao giờ lấy lại được thế cân bằng cần thiết, miệng nói “sẵn sàng làm bạn với tất cả”, nhưng thực tế lại nghiêng về phía ông bạn láng giềng. Mặc dù nhiều phen bị ông bạn xâm hại vẫn cam chịu. Quan hệ với Mĩ và ASEAN không được thực sự coi trọng đúng mức. Chơi với họ nhưng luôn dè dặt, nghi ngờ. Điều này dược thể hiện khá rõ trong những phát ngôn của nhiều nhân vật lãnh đạo chính trị, quân sự và  học thuật trong thời gian gần đây. Mới đây có một vị Đại tá, Phó Giáo sư tên là Trần Đăng Thanh khi lên lớp trước hàng trăm cán bộ lãnh đạo các trường đại học tại Hà Nội đã đưa ra cách nhận định, đánh giá về bạn/thù thật rối rắm như sau:
“… Các đồng chí nhớ người Mĩ … nếu có tốt chỗ này, có ca ngợi chúng ta chỗ kia, có ủng hộ chúng ta về Biển Đông chẳng qua vì lợi ích của họ. Họ đang thực hiện “thả con săn sắt, bắt con cá rô”. Họ chưa bao giờ tốt thật sự với chúng ta, tội ác của họ trời không dung, đất không tha.”
“…Đối với Trung Quốc hai điều không được quên”:“ họ đã từng xâm lược chúng ta nhưng ta cũng không được quên họ đã từng nhường cơm xẻ áo cho chúng ta. Ta không thể là người vong ơn bội nghĩa” .
Suốt mấy ngày qua dân mạng phê phán, thậm chí chưởi bới ông này dữ quá. Nhưng suy cho cùng ông ta đã thể hiện đúng thực trạng tình hình nhận thức của giới Lãnh đạo và lý luận đất nước trong thời kỳ “hậu đổi mới”. Đó là tình trạng lúng túng về đường lối chủ trương chính sách, nhầm lẫn trong việc lựa chọn bạn/thù trước bối cảnh tình hình biến động tại khu vực và thế giới. Còn nhớ khi tiếp xúc cử tri Quận Ba Đình ngày 1/10/2011, người đứng đầu của Đảng cũng đã từng đưa ra cách diễn đạt tương tự về vấn đề tranh chấp Biển Đông rằng “Nói Biển Đông không phải chỉ là Biển Đông. Nói Biển Đông không phải quan hệ ta với Trung Quốc. Nói Biển Đông không phải toàn bộ vấn đề Biển đông. Nó chỉ có một cái chỗ đảo Hoàng Sa với lại… quần đảo Hoàng Sa với lại chỗ quần đảo Trường Sa ấy … và cái ranh giới thềm lục địa theo công ước luật biển quốc tế…”.  Ngoài ra còn rất nhiều trường hợp phát ngôn nhiệu ngộ ở các cấp  được ghi nhận trong mấy năm gần đây. Một ông Viện trưởng Mác-Lê lập luận rằng trong quá khứ ông cha ta mỗi lần đánh thắng xâm lược Phương Bắc đều trở lại triều cống …cớ sao bây giờ lại đòi chống Trung Quốc(?). Một ông Phó ban Biên giới đánh giá hành động tàu Trung Quốc cắt cáp tàu dầu khí Bình Minh II của Việt năm hồi năm ngoái là “thương cho roi cho vọt…” (!) Vân vân và vân vân…. Tất cả cho thấy điều gì nếu không phải là tình trạng thiếu nhất quán trong nhận việc định đánh giá tình hình, sự lẫn lộn bạn/thù, tù mù chiến lược? Không phải họ “không thuộc bài”  mà vì bài bản nó như vậy!
Phải chăng đó là nguyên nhân sâu xa dẫn đến những việc làm khó hiểu gây bức xúc trong dư luận cả nước gần đây? Đó là việc mất cảnh giác khi cho “bạn” thuê đất rừng đàu nguồn, đất đai dọc biên giới, đưa hàng nghìn công nhân vào khai thác bo-xit trên Tây Nguyên, du nhập, lưu hành tràn lan văn hóa phẩm cũng như hàng hóa các loại từ Trung Quốc bất chấp nguyên tắc có đi có lại, v.v…Chủ trương đàn áp không phân biệt các cuộc biểu tình phản đối hành động xâm lấn của Trung Quốc trên Biển Đông cũng là một biểu hiện. Những việc làm đó, dù cố tình hay không, đã và đang gây bức xúc trong nhân dân và làm mất lòng tin của quần chúng vào vai trò lãnh đạo của Đảng và Nhà nước. Chỉ  kẻ thù được lợi, nhưng chúng không vì thế mà dừng lại./.

14 nhận xét:

  1. một tên đô hộ đất nước mình nghìn năm và không biết bao nhiêu lần cướp không thành,hiên tại vẫn đang cướp đất cướp đảo thì cho là bạn vàng môt nước cũng kẻ thù mà con cái cán bộ đều cho qua đó để học kiến thức văn hóa và kỷ thuật thì rùm beng la làng THẬT LÀ KHÔNG CÔNG BẰNG

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bất công là một lẽ mà là qúa vô lý,phi lý !

      Xóa
  2. Em nghĩ lãnh đạo VN không tù mù đâu các bác ạ, mà lý do là tự mình do vô minh mà đưa cổ vào tròng, giờ gỡ không ra. Là bởi như các bác đều biết "bỏ Đảng thì còn nước, giữ Đảng thì mất nước". Lãnh đạo VN chơi đu dây hòai rồi thì cũng buông xuôi thôi, và chắc chắn là không thể bắn vào nhân dân được.

    Trả lờiXóa
  3. Đi với Mỹ thì mất đảng(ngai vàng&bổng lộc&sổ hưu),
    Đi với Tàu thì mất nước!
    Đã biết toàn đảng nhất trí là đi với TQ vĩ đại rồi nhưng làm cách nào để 90 triệu miệng ăn kia không ăn "nước mắm" nữa, mà chỉ ăn "xì dầu" thôi thì mới hoàn thành công tác!

    Trả lờiXóa
  4. Chúng ta đâu có chọn! ai lại dại dột chọn vị trí "hòm tên, mũi đạn" bao giờ? Tại mấy thằng "đàn anh" nó đẩy mình ra "tuyến đầu" đấy chứ! - Nguyên nhân chính tạo nên đau thương cho dân tộc ta chính là mấy thằng "đàn anh"! Nguyên nhân phụ mới là...

    Trả lờiXóa
  5. Đồng chí Lê Duẩn đã từng nói "Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung quốc". Đồng chí Mao Trạch Đông, người bạn và cũng là người đồng chí Vô sản vĩ đại của chủ tịch Hồ Chí Minh, cũng đã từng bảo "Trung quốc muốn đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng". Quán triệt tinh thần quốc tế Vô sản XHCN anh em đại đồng, đồng chí đại tá Trần Đăng Thanh đã phát biểu như thế là đúng tinh thần của các đồng chí Đảng và nhà nước của chúng ta rồi. Xin đừng trách đồng chị ấy mà đi ngược lại lời dạy của chủ tịch Hồ Chí Minh, đồng chí Lê Duẩn và đồng chị Mao Trạch Đông.

    Nhân đây cũng xin đề nghị cùng các đồng chí Đảng và nhà nước ta là các đồng chí hãy viết thư xin hội đồng xét duyệt giải Nobel để bảo họ trao giải thưởng Nobel vật lý cho đồng chí nhà thơ Tô Hữu (tự là Lành). Lúc tình hữu nghị Việt - Hoa Cộng sản quốc tế lên cao, đẹp đẻ thì đồng chí Tố Hữu có công phát hiện ra 1 mặt trăng khác ngoài mặt trăng mà loài người thấy được. Đồng chí Tố Hữu đã từng làm thơ nói thế giới của chúng ta có đến 2 mặt trăng:

    Trăng Trung quốc tròn hơn trăng Mỹ
    Đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hai câu thơ đó là của Việt Phương
      trong "Cửa mở",bác ạ !

      Xóa
  6. "Lẫn lộn bạn,thù " .Xin lỗi tác giả bài viết,có lẽ tác giả lầm .
    Thật ra,với chính sách của Đảng và nhà nước hiện nay,VN ko có bạn và cũng ko có giặc ngoài . Cho nên có bạn đâu để mà lẫn ."Tù mù chiến lược " lại càng ko phải mà phải nói ko có chiến lược nên sách lược bị tủ mù .
    Đúng,chúng ta có một cơ hội hiếm hoi để thoát khỏi (chứ ko phải vĩnh viễn)phiên thuộc khi ta giành được độc lập vào năm 1945 và TQ còn đang nội chiến giữa QDĐ và CS .Nhưng trong bối cảnh lúc bấy giờ,với sự chiến bại của Đức Ý Nhật và sự thắng lợi của phe trục đặc biệt là chiến thắng của hồng quân Liên xô thì mơ ước một thiên đường CSCN lại trở nên gần gũi và thân thiết đối với những nước còn phong kiến là thuộc địa mới giành được độc lập bởi cuộc cách mạng dân tộc do ĐCS lãnh đạo thỉ những trang sử tiếp theo của VN thời kỳ 1945-1975 là điểu lý giải được .
    Tiếp theo là cuộc chiến tranh tại chiến trường K và chiến tranh biên giới,hai cuộc chiến tranh tàn khốc phơi rõ bộ mặt của chủ nghĩa bá quyền và bành trướng của TQ.TQ lộ nguyên hình chủ nghĩa đại Hán cho dù ĐCS cầm quyền .Thậm chí đến năm 1987 trong chiến lược của VN thì TQ vẫn là kẻ thù truyền kiếp .Tuy nhiên,trong thời kỳ này,TQ đã có sự lớn mạnh nhất định và có những thay đổi mang hơi hướng thị trừơng .Cùng lúc đó,phương thức sản xuất XHCN ngày càng tỏ ra sự trì trệ,lạc hậu,nền kinh tế XHCN ngày càng suy kiệt ko vượt qua nổi khủng hoảng kinh tế,dấu hiệu rạn nứt sụp đổ ngày càng lộ rõ .Liên xô và các nước XHCN đông Âu tự suy sụp như lời cáo chung của CNXH .15 năm mệt mỏi, vật lộn với điều hành kinh tế với những bộ óc già nua,sức vóc già nua vốn quen lối sống chiến tranh,lại phải đối phó về biên giới với TQ,một vấn đề vượt tầm vóc của giới lãnh đạo lúc bấy giờ,kèm theo sự hoang mang tột độ khi kim chỉ nam bị gẫy,ĐCS VN gần như lâm vào khủng hoảng chính trị,khủng hoảng trí tuệ,bám víu lấy TQ như bám víu tia sáng cuối đường hầm,tia sáng cuối cùng với hi vọng duy trì sự tồn tại của ĐCS,thỏa hiệp Thành đô ra đời như một bức tranh ô nhục về chân dung Đảng ngồi trên đầu nhân dân,ị lên đầu Tổ quốc .
    Những gì xảy ra sau đó ở VN,là những gì tệ hại xảy ra ở TQ .Vẫn là kinh tế thị trường theo định hướng XHCN ,một tiền đề phản khoa học cho tham nhũng nảy sinh,cho ngu dốt và bạo tàn lên ngôi .Kể từ đó,các thế hệ lãnh đạo tiếp theo (trừ ông Sáu Dân) là tập hợp đóng của những đặc tính nhu nhược,lười biếng,thiển cận,tham lam,bạo tàn,tham quyền,cố vị .Chính vì thế những thế hệ lãnh đạo này sợ dân chủ như sợ cọp.Ô hô,sợ liều thuốc công hiệu duy nhất để đất nước giầu mạnh,tự chủ,tự cường .Đối với thế hệ lãnh đạo này,kẻ thù nguy hiểm nhất chính là nền dân chủ .Vậy thì làm sao có bạn .TQ ko hề cướp đi đặc quyền,đặc lợi của thế hệ lãnh đạo này,nó xâm chiếm lãnh thổ,nó xâm chiếm biển đảo của Tổ quốc này nhưng lại bảo vệ quyền lực của ĐCSVN cho nên ko thể gọi là thù .
    Ô hô,ai tai

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đọc còm này thấy hay, logic, chẳng biết nói gì...! À quên, 1 ý nhỏ thôi: Phe trục là phe thất bại trong cuộc chiến này.

      Xóa
    2. Thành thật xin lỗi bạn Phương Nam,trong đầu nghĩ là phe đồng minh mà tay lại đánh phe trục .Nhưng tôi ko lẫn lộn bạn,thù đâu!!

      Xóa
  7. VÔ SẢN VÀ CÔNG NÔNG LÀM NÒNG CỐT NHẤT ĐỊNH ĐƯA LOÀI NGƯỜI GẦN VỚI CNCS LÀ LẼ ĐƯƠNG NHIÊN. (CNCS LÀ THẾ GIỚI ẢO MÀ LỊ!)
    VÔ SẢN VÀ CÔNG NÔNG LUÔN LUÔN ĐI ĐẦU ĐÁNH NHAU, CÒN CÁI LAI QUẦN CŨNG ĐÁNH. THẾ MỚI SINH SẢN NHIỀU ANH HÙNG NHẤT - ANH HÙNG ĐÁNH ĐẾN KHÙNG MỚI THÔI MÀ LỊ!
    CÒN VÔ SẢN CÒN CỘNG SẢN SẼ CÒN ĐÁNH NHAU, NGHÈO ĐÓI NGU DÔT TRIỀN MIÊN.
    KHÔNG TIN HÃY NHÌN BẮC TRIỀU TIÊN.
    KHÔNG CÓ GÌ BỎ MIỆNG VẪN BẮN TÊN LỬA NHƯ ĐIÊN(????).

    Trả lờiXóa
  8. Đọc xong bài viết và những lời comm. của các vị, tôi không thể không có một vài ý đóng góp.
    Đảng và nhà nước ta không hề lẫn lộn bạn và thù đâu, như vậy làm sao lù mù chiến lược được.
    Đối với TQ, đảng ta và đảng CSTQ vừa là đồng chí vừa là anh em từ bao nhiêu lâu rồi các bạn có biết không ? Trong nhà khi thằng em hư hỏng thì thằng anh đánh cho vài bạt tai để dạy cho nên người thì có gì là mới đâu? TQ có chiếm hết Biển Đông, Hoàng sa và Trường sa cũng chỉ là giữ hộ cho ta để mấy thằng ASEAN đừng hòng nhòm ngó.
    Đối với Mỹ, bọn chúng đã từng bị ta đánh chạy vắt giò lên cổ, cho kẹo cũng không dám héo lánh. Hơn vữa, Mỹ bây giờ là bạn làm ăn lại vừa là con nợ lớn nhất của anh ta, thì cớ sao ta lại sợ chúng ?
    Đối với bọn gọi là phản động, là diễn biến hòa bình ? Bọn chúng chỉ là bọn " thế giới ảo " không có lý do gì phải sợ chúng.
    Vậy thì kẻ thù thực sự của đảng và nhà nước ta là ai ? Đảng ta chỉ " giương Đông kích Tây " mà thôi.
    Đấy là bọn đang làm chủ mảnh đất hình chữ S ( bọn chúng vẫn tưởng bở là đang làm chủ đấy ), gần 90 triệu cái bọn chủ " mất dạy " mới thực sự là kẻ thù của của đảng ta. Bọn mà tối ngày chỉ kiện cáo đòi đất, là dân oan, là biểu tình chống TQ, là nhà báo tự do ( tự do cái con c.. )...
    Chiến lược của đảng và nhà nước ta đã và đang làm đối với bọn chúng quá rõ ràng thì sao các bạn gọi là lù mù ? Các bạn đã sáng mắt chưa ?
    Một vài đóng góp.


    Trả lờiXóa
  9. Nhìn thấy tấm bia ghi công này bất kể là ai cũng phải ngậm ngùi và căm giận ! Tất cả Giới chức lãnh đạo CHXHCN Việt Nam - Các Bộ - Ban ngành có liên quan từ trước đến nay có nói gì hay làm gì tốt đẹp đi nữa cũng không thể biện minh cho hành động cố tình lãng quên chiến công của những người đã ngã xuống vì sự toàn vẹn lãnh thổ , vì nền độc lập dân tộc . Vong hồn những người đã ngã xuống trong cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 chắc chắn không thể ngậm cười nơi chín suối . Đau đớn quá ! Xót xa quá ! Những Kẻ nào cố tình lãng quên các chiến công và sự hy sinh xương máu của những người ngã xuống ngày hôm nay chính là những Tội Đồ của Dân Tộc VN . Lịch sử VN và thế hệ mai sau không bao giờ tha thứ cho những việc làm hôm nay của Giới Chức Cầm Quyền VN hiện nay .Một Bè Lũ Tham Quan nhu nhược - Bán nước Hại Dân

    Trả lờiXóa