Thứ Ba, ngày 05 tháng 2 năm 2013

NHẬT KÝ LÀM VIỆC VỚI PA61-AN NINH TP ĐÀ NẴNG (tiếp theo)


KS Nguyễn Văn Thạnh
(28.01.2013).
8h sáng thứ 2 ngày 28/01/2013 tôi đến trụ sở công an phường An Hải T, hai anh T và C đã đợi sẵn, vẫn ăn mặc thường phục, không phù hiệu. Sau một màn chào hỏi nhau, bắt đầu ngồi làm việc. Họ vẫn bố trí máy ghi hình, vị trí ngồi làm việc vẫn như buổi trước. Tôi vẫn dùng điện thoại để ghi âm. Bắt đầu buổi làm việc tôi xin phát biểu trước.
Tôi nói “tôi đến đây làm việc không phải là một tên tội phạm hay một người mất tự do, tôi đến làm việc với một thiện chí của một công dân mong muốn cùng cơ quan nhà nước hoàn thành công việc trị an chung. Buổi làm việc hôm trước anh có ghi hình và có lập một biên bản, tôi có ký vào biên bản đó, để bảo đảm công bằng tôi đề nghị được sao lưu file ghi hình và biên bản để giữ”.

Bị bất ngờ, hai anh công an bảo “anh là công dân, chúng tôi là đại diện nhà nước, chúng tôi mời anh làm việc, anh có nghĩa vụ hợp tác, anh không có quyền đòi hỏi tài liệu làm việc”.
- Nếu anh nhân danh nhà nước, thì tôi nhân danh công dân, nhân dân. Trong nhà nước pháp quyền: nhà nước và công dân phải bình đẳng trước luật pháp. Tôi hợp tác làm việc với anh để ra một tài liệu chung, tôi đã ký xác nhận, anh giữ một bản thì tôi có quyền giữ một bản. Đây không những bảo đảm nguyên tắc bình đẳng mà còn là cơ sở bảo đảm an toàn cho công dân. Các anh nên biết thêm là trong nhà nước pháp quyền, vị trí công dân là vị trí vững chắc nhất. Tất cả các vị trí còn lại được sinh ra là để phục vụ, bảo vệ vị trí này. Các anh có thể là cán bộ nhưng rồi các anh cũng sẽ nghỉ hưu, các anh cũng là công dân, gia đình, người thân các anh cũng là công dân. Chúng ta cần làm việc có nguyên tắc, nguyên tắc trên hết là tôn trọng, phục vụ công dân, có như vậy xã hội, đất nước mới tốt đẹp, người dân mới có tự do.
- Luật pháp không qui định chúng tôi cung cấp tài liệu làm việc cho anh.
- Đây là quá trình tự nguyện làm việc, chứ không phải tôi là tội phạm. Nếu anh đồng ý yêu cầu của tôi thì chúng ta làm việc tiếp, nếu không tôi xin dừng tại đây để tôi đi gặp đại biểu quốc hội của tôi hoặc tôi gửi thư cho quốc hội để làm rõ tại sao lại có điều luật bất công đến như vậy. Khi nào có sự công bằng giữa nhà nước và công dân thì tôi mới làm việc được.
- Anh Thạnh, tôi nói với anh điều này. Anh không là gì cả, anh chỉ là một hạt cát nhỏ trong đất nước, anh là thiểu số, anh phải phục tùng đa số. Luật đã qui định, anh phải chấp hành pháp luật.
- Đúng, tôi chỉ là hạt cát nhỏ, không là gì cả nhưng chúng ta phải trân trọng từng hạt cát, chúng ta không thể vứt đi. Về việc thiểu số phục tùng đa số là một nguyên tắc của nền dân chủ, tuy nhiên không phải thiểu số phục tùng đa số vô điều kiện, thiểu số phải có quyền của họ. Sẽ như thế nào nếu 90% nhân danh điều gì đó ra quyết định giết 10% còn lại? Thật phi lý 10% chấp nhận chết. Còn về vấn đề luật pháp, đúng ra tôi có thể yêu cầu các anh trưng ra điều luật nào qui định như vậy. Tuy nhiên tôi nghĩ cũng không cần thiết. Luật pháp luôn luôn thiết lập điều mới hoặc sửa chữa cho phù hợp cuộc sống. Hiện nay, ở nước Việt Nam này, Quốc Hội là cơ quan quyền lực nhất, cơ quan có quyền ra luật và sửa luật. Đại biểu Quốc Hội là người tôi bầu và ủy quyền cho họ làm việc này, tôi là công dân, tôi thấy luật thiếu sót hay bất công tôi phải gặp họ để hỏi, để đề nghị thêm hay sửa luật. Nếu Quốc Hội chưa có kỳ họp thì tôi viết thư cho thường vụ Quốc Hội việc này. Khi nào có luật pháp công bằng thì tôi hợp tác làm việc với các anh, không thì tạm dừng lại.
Chúng tôi tranh cãi với nhau, thấy đuối lý, họ bảo tôi ngồi đó đợi họ tý, hai người đi ra ngoài. Tôi ngồi lát rồi đi ra, vừa bước chân ra, có một anh công an hỏi tôi đi đâu. Tôi trả lời “tôi là công dân tự do, tôi đến đây hợp tác làm việc, tôi không phải tên tội phạm, không còn làm việc tôi có thể đi”.
- Mời anh vào phòng làm việc, tôi được phân công ngồi đây với anh đợi lãnh đạo hội ý.
Tôi với anh công an đó ngồi với nhau tầm 15 phút thì cửa mở, 3 người bước vào. Ngoài hai người làm việc với tôi, một người đứng tuổi lịch sự, nhã nhặn xưng là thượng tá P. A, cán bộ phòng PA61, công an TP ĐN. Tôi trình bày lại yêu cầu của tôi với lời lẽ như trước.
Anh thượng tá này đồng ý, bảo không quay phim (tự tay anh tắt và cất máy quay), không lập biên bản, chỉ làm việc miệng, mục đích là trao đổi, tôi giúp họ tìm hiểu một số vấn đề họ đang quan tâm. Anh P.A cũng đồng ý vấn đề sao lưu nhưng ngày mai sẽ cung cấp.
Với sự cởi mở và đồng ý như vậy, tôi tiếp tục trao đổi với họ. Họ bắt đầu hỏi tôi những vấn đề liên quan đến mạng internet, đến website. Ban đầu liên quan đến vấn đề máu khó đông như: đọc tài liệu ở đâu? Hay vào web nào?....từng bước chuyển sang chủ đề khác như facebook, blog,….Tôi biết ý của họ là dần đến cái đích là thông tin về phong trào Con đường Việt Nam. Và đúng là đã đến lúc như vậy:
- Anh có biết Lê Thăng Long, Trần Huỳnh Duy Thức không?
- Biết, tôi có vô gặp anh Long và gia đình anh Thức.
- Anh biết khi nào?
- Tôi biết khi nổ ra vụ án trộm cắp cước viễn thông nhưng sau đó các anh lại bị tuyên án hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân. Thấy lạ tôi lên mạng tìm hiểu và biết phần nào sự thật về vụ án. Nhất là khi đọc các bài do các anh viết, phân tích về khủng hoảng kinh tế, tôi khâm phục sự dũng cảm, trí tuệ và tấm lòng của các anh. Sau khi anh Long ra tù, có dịp công tác trong Sài Gòn tôi ghé thăm anh. Lúc đó anh đang chăm sóc mẹ anh bị bệnh ung thư, tôi khâm phục anh vì sự hiếu thảo.
- Anh có biết họ bị phạm tội? Anh nghĩ gì về tội của họ?
- Tôi không có thông tin đầy đủ nên không thể nói được, tuy nhiên lịch sử cho thấy nền tư pháp Việt Nam không độc lập và có tiền sử dựng chuyện nên không đáng tin cho lắm. Nói hiểu rõ tất cả về con người và tính cách thì tôi không biết đầy đủ, tuy nhiên tôi ngưỡng mộ các anh đó ở một số điểm như anh Long ở sự hiếu thảo, sự dấn thân, anh Thức ở kiến thức kinh tế rộng và sự dũng cảm. Tôi thấy rất tiếc và tức giận là những cảnh báo của anh không được lắng nghe để bây giờ khủng hoảng kinh tế trầm trọng, phá sản, thất nghiệp, trộm cắp như rươi. Tôi nghĩ đến thăm các anh không vi phạm pháp luật.
- Anh thấy đấy, nước ta được như hôm nay rất là mừng, trước dân ta rất khổ. Việc khủng hoảng kinh tế không chỉ có ở nước ta, châu Âu, Mỹ cũng đang khốn đốn.
- Tôi nghĩ anh đã nhầm lẫn triệu chứng với nguyên nhân, như các anh nói thì bất kỳ một nước châu Phi nghèo đói, độc tài nào cũng có thể vênh váo nói rằng ở đâu cũng có đói nghèo, khủng hoảng kinh tế, mọi nơi cũng như họ.
- Cũng có người hết lòng với đất nước nhưng cũng có nhiều kẻ cơ hội, đầu cơ chính trị, phản động chống phá đất nước.
- Theo tôi, việc theo dõi bọn phản động, cơ hội chính trị là việc của các anh, tôi là công dân tôi có quyền đến thăm, giao lưu bất cứ ai miễn điều tôi làm pháp luật không cấm.
- Trước khi mời anh lên đây làm việc, chúng tôi đã biết một số thông tin về anh, xã hội bây giờ rất phức tạp, con người có lúc này, lúc khác, nếu chúng ta không cảnh giác thì sẽ đi vào tội lỗi.
- Tôi xin cảm ơn. Hiện nay tôi là một người trưởng thành, thần kinh bình thường, tôi có thể suy nghĩ để hành động, để chịu trách nhiệm về bản thân mình. Tôi biết một công dân có quyền làm bất cứ điều gì luật pháp không cấm.
- Chúng tôi cũng chỉ muốn tốt cho anh.
- Xin cảm ơn, nhưng tôi biết cái gì đúng, cái gì sai. Nếu các anh quan tâm quá tôi thấy mất tự do.
- Anh nghĩ thế nào về các ông Long, Thức, họ có thật lòng yêu nước?
- Tôi giả thuyết thế này: anh là một cô gái xinh đẹp, có chàng trai đến tán tỉnh nói yêu anh. Anh ta yêu anh thật hay chỉ âm mưu chiếm đoạt anh, có trời mới biết, đúng không? Sông sâu còn có máy dò, không ai lấy thước mà đo lòng người. Tôi nghĩ chỉ có tôn giáo mới bắt con chiên xưng tội, và tìm hiểu tư tưởng con người. Nền pháp trị sẽ không như thế. Với tôi, họ yêu nước thật hay cơ hội, tôi không quan tâm và nếu quan tâm thì cũng không thể biết nổi, tôi chỉ thấy ở họ có những điểm hay thì tôi khâm phục, giao lưu, còn họ có điểm xấu thì pháp luật chế tài. Việc theo dõi phản động, cơ hội chính trị là việc các anh, tôi mong các anh làm tốt, nhưng phải cẩn thận và trách nhiệm đừng để trông gà hóa cuốc làm hại người yêu nước chân chính.
Trao đổi thêm vài câu hỏi đáp linh tinh nữa, lấy lý do bận việc, tôi đề nghị dừng buổi làm việc. Lúc đó 9h30. Họ bảo còn một vài thông tin họ muốn biết, hỏi tôi là có thể làm việc vào lúc nào? Tôi trả lời là sáng thứ 6 ngày 01.02.2013. Tôi nói với họ là tôi không rảnh và có nhiều thời gian, tôi chỉ có thể tình nguyện hợp tác có giới hạn chứ không thể kéo dài miết, thật bất công một bên được nhà nước trả lương hậu hĩnh, còn một bên phải kiếm sống. Các anh ăn tiền thuế thì phải làm việc có trách nhiệm chứ không phải bất tài rồi lại hành dân.
- Họ nói: chúng tôi làm việc để bảo vệ an ninh đất nước.
- Tôi: vậy tôi còn phải làm việc để sống, để đóng thuế xây dựng đất nước.
Theo lịch hẹn sáng thứ 6 ngày 01.02.2013, tôi đến trụ sở công an phường A.H.T, làm việc với tôi cũng là hai cán bộ công an: T và C.
Bắt đầu làm việc, tôi yêu cầu được nhận bản sao biên bản làm việc và file video như cam kết. Họ bắt đầu đổi ý, họ lại vịn vào lý do là pháp luật không qui định cung cấp các tài liệu này. Tôi rất bực mình, tôi nói thỏa thuận không được tôn trọng thì tôi không thể làm việc. Lại xảy ra tranh cãi. Tôi kiên quyết không làm việc nếu không cùng giữ chứng cứ.
Thấy căng thẳng, anh thượng tá P.A lại vào, sau một hồi nói về trách nhiệm công dân, trách nhiệm đất nước, anh này còn ám chỉ là tôi không chỉ sống cho mình tôi mà còn vợ, anh em,….làm trong cơ quan nhà nước, đừng để ảnh hưởng đến người thân. Tôi biết thâm ý trong lời nói đó, tuy nhiên tôi lại lấy lý lẽ như trước và đòi phải được giữ chứng cứ.
Cuối cùng họ nại lý do là ngành họ có qui định không được sao lưu biên bản, họ chỉ có thể đồng ý hủy biên bản và video. Thấy họ thỏa hiệp, tôi cũng không muốn làm căng thẳng, tôi đồng ý phương án này. Chúng tôi lập biên bản cho vấn đề này, trong biên bản ghi rõ video và biên bản đó không có giá trị gì.
Sau khi lập biên bản xong, chúng tôi bắt đầu làm việc.
- Ngoài tham gia hoạt động câu lạc bộ máu khó đông, anh còn tham gia tổ chức nào không?
Tôi biết họ lân la bắt đầu cái mà họ muốn.
- Tôi không tham gia tổ chức nào cả, tuy nhiên tôi có tham gia rất nhiều diễn đàn, ví dụ diễn đàn tin học, diễn đàn “tán gái”, và một số diễn đàn thảo luận khác như Phong trào con đường Việt Nam.
Nghe đến đây, họ vui vẻ hẳn ra, có vẻ như đơm trúng lưới.
- Anh tham gia phong trào con đường VN khi nào?
- Tôi nghĩ thế này, anh mời tôi lên đây làm việc ghi rõ là “làm việc về câu lạc bộ máu khó đông”, chúng ta cần tập trung nội dung như trong giấy mời, anh không thể mời một đằng làm việc một nẻo.
- Ngoài thông tin câu lạc bộ máu khó đông, chúng tôi còn muốn tìm hiểu về một số việc khác, anh phải có nghĩa vụ trả lời cho cơ quan an ninh.
- Tôi nghĩ tôi không có nghĩa vụ như vậy, anh mời tôi vấn đề gì tôi hợp tác vấn đề đó, anh muốn tôi làm việc khác thì phải ghi rõ trong giấy mời, nếu không có thì thôi.
- Ok, tôi mời anh lên đây làm việc vấn đề an ninh. Vấn đề an ninh không chỉ là câu lạc bộ máu khó đông.
- Vậy anh phải có giấy mời cho việc này.
- Anh yêu cầu giấy mời thì được thôi, nhưng năm hết, tết đến rồi, chúng tôi còn rất nhiều việc, chúng tôi còn phải lo bảo đảm an ninh cho bà con đón tết. Anh cần giấy mời khác thì chúng tôi đáp ứng ngay nhưng anh cố gắng hợp tác làm việc ngày nay cho xong.
Thấy cũng không nên căng thẳng, tôi đồng ý làm việc sau khi họ gọi điện cho bộ phận chuyên môn mang cho tôi một giấy mời làm việc mới, đóng dấu đỏ chói, mục làm việc ghi “làm việc về vấn đề an ninh”, thâm tâm tôi sẽ lấy giấy mời này chụp ảnh minh họa cho bài viết này (tuy nhiên sau đó họ không cho tôi giữ lại giấy mời, lý do họ đưa ra là tôi phải mang giấy mời đến cơ quan, cơ quan lại thu hồi giấy mời. Nghe cũng có lý nhưng thật lòng vòng. Tôi đề nghị vậy phải photo cho tôi một bản. Con dấu trở nên đen sì, không còn đỏ chót như trước).
- Anh tham gia PT CĐVN khi nào?
- Tôi không nhớ rõ lắm, tầm tháng 7, tháng 8 gì đó.
- Sao anh biết nó (PT), anh có liên lạc trước đó với ông Long, ông Thức không?
- Bây giờ tin tức như thác lũ trên mạng, một ngày facebook tôi cập nhật tin tức về phong trào, sau khi xem kỹ thông tin về nó: chủ trương, mục đích, cách thức tham gia,….thấy chủ đề cổ xúy của phong trào là “quyền con người” tôi thấy rất hay, cái mà lâu nay không ai nói cho tôi biết. Tuy nhiên tôi cẩn thận tìm hiểu qui định của hiến pháp, pháp luật VN hiện hành và các công ước quốc tế mà VN tham gia, tôi thấy PT hoàn toàn không qui phạm hiến pháp, pháp luật VN. Một thông tin đặc biệt giờ tôi mới biết là VN đã tham gia công ước quốc tế về quyền con người từ năm tôi sinh-1982-vậy mà học xong đại học tôi cũng không biết, tôi còn biết khi VN ký tham gia công ước thì phải tôn trọng thực thi, nếu pháp luật VN có mâu thuẫn thì thực hiện theo công ước trước. Điều này chứng tỏ pháp luật VN còn thua cả công ước và thật sự tôi thấy pháp luật VN có nhiều điều rất là vớ vẩn nếu so với thế giới văn minh hiện đại.
Họ có vẻ khó chịu với điều tôi nói vừa rồi, họ đánh lảng sang một câu hỏi khác
- Anh tự tham gia hay được mời gọi?
- Tôi thấy tin trên mạng, đọc, tìm hiểu và tự tham gia. (Họ hỏi nhiều câu xoáy vào chuyện này, có vẻ họ muốn tìm một cứng cớ về sự lôi kéo chẳng hạn).
- Anh tham gia PT với vai trò gì, có phải là thành viên không?
- PT không chủ trương là một tổ chức, một đảng phái, người tham gia không có liên hệ chặc chẽ như các thành viên Đảng Cộng sản. Người tham gia thấy thích, thấy PT hợp với mình thì tham gia, không thích thì thôi, không có ràng buột gì hết. Cái chữ thành viên một phong trào trên mạng nó khác hoàn toàn một thành viên như chúng ta thường thấy trong cuộc sống, ví dụ là một thành viên ĐCS, anh có rất nhiều ràng buộc, anh phải trung thành, phải có trách nhiệm, phải có kỷ luật,….còn thành viên trên mạng thì không thế, anh có thể đăng ký tên, nick thì đã là thành viên. Anh có thể sinh hoạt thường xuyên nếu anh thích, chán thì anh có thể không tham gia nữa. Rất tự do, rất lỏng lẻo. Là thành viên của PT, tôi có thể chia sẻ, đọc tin tức, nhận xét, viết bài có chủ đề về quyền con người, cũng có thể thời gian dài tôi không tham gia do bận công việc hoặc tôi cảm thấy không thích thú, không có gì ràng buộc tôi cả.
- Anh có biết hết những người tham gia PT không? Họ là ai, làm gì anh có biết không?
- Tôi tham gia PT là trên quan điểm nội dung nó khởi xướng, cổ xúy chứ không phải tham gia một tổ chức, đảng phái. Ai, làm gì, tôi không quan tâm, miễn họ có cùng suy nghĩ về quyền con người giống tôi là được. Như anh thấy đấy, xã hội rất đa dạng, nhiều khi anh kết bạn, giao lưu, hợp tác làm ăn với một người vì thấy họ “hợp” với mình một điều gì đó, còn cuộc sống họ làm sao mình biết hết được, miễn lĩnh vực họ đến với mình không phạm pháp là được, còn chuyện khác họ phạm pháp thì có nhà nước chế tài. Xưa nay tôi thấy an ninh VN hay suy diễn: chơi với một người mà nếu phát hiện họ xấu là anh cũng xấu, họ là tội phạm thì anh cũng là tội phạm,….tôi nghĩ ngày nay không thể như thế được khi mà xã hội vô cùng đa dạng, con người có rất nhiều hoạt động, chúng ta không thể biết hết được, chúng ta chỉ có thể thấy hợp điểm nào thì chơi điểm đó. Còn họ phạm luật ở đâu thì nhà nước tóm cổ và trừng phạt ở đó. Tất nhiên trong PT tôi có biết một vài người như bác Huỳnh-bố anh Thức hay anh Long,….
- Anh tham gia có được nhận tiền không?
- Tôi tham gia với sự tình nguyện, tôi thấy PT cổ xúy quyền con người, hợp với suy nghĩ tôi thì tôi tham gia, nếu sau này PT không còn hợp nữa thì không tham gia. Còn chuyện tiền bạc thì anh em quen biết nhau có thể mượn tiền qua lại như chuyện cá nhân, bạn bè mượn tiền nhau.
- Là một người từ quê ra đây sinh sống, anh còn ở nhà trọ, sao không lo làm ăn mà tham gia vào phong trào, có thể gặp nhiều rắc rối? Anh có học, vợ anh cũng có năng lực, nếu phấn đấu thì thành công rất lớn, đối tượng như anh có thể được TP hỗ trợ, anh có hộ khẩu chưa?
- Tất nhiên là chuyện làm ăn là chuyện lớn của mỗi người, chúng ta trước phải sống cho người thân: gia đình, bố mẹ, vợ con. Tuy nhiên tôi thấy, trong một đất nước người trí thức, hiểu biết không phải là nhiều, chúng ta cần có trách nhiệm với cuộc đời. Như tôi, lúc khó khăn được rất nhiều người giúp đỡ, khi tôi bị chảy máu (tôi bị bệnh máu khó đông, rất hay xuất huyết trong) thì dòng máu tôi truyền cũng được nhiều người-họ là đồng bào-hiến máu cho, có thể rất nhiều người trong số họ rất nghèo, cuộc sống khó khăn, nếu những người như tôi im lặng, làm ngơ thì ai lên tiếng cho họ, làm sao đất nước có công bằng, phát triển để người nghèo đỡ khổ?
- Tất nhiên là đất nước nào cũng có vấn đề của nó, châu Âu, Mỹ cũng vậy, rồi cũng sẽ được khắc phục và tốt dần lên (lý sự cùn kiểu này tôi rất hay gặp ở những người ủng hộ đảng, suy cho cùng thì họ đuối lý nên quơ càng quấy vá mà thôi). Tham gia phong trào, anh có viết bài không?
- Có, tôi có viết một số bài.
- Anh viết bài với nội dung gì?
- Tôi viết nhiều nên không nhớ, có thể xoay quanh các chủ đề như quyền con người, luật pháp, một số bài liên quan đến các nhân vật tôi ngưỡng mộ như Kim Ngọc, Trần Huỳnh Duy Thức.
Nghe đến chuyện tôi viết bài họ có vẻ rất mừng, họ hỏi xoáy như cố móc ra một số bài tôi viết. Tôi trả lời là tôi viết nhiều, đã lâu nên không nhớ được, tùy theo sự kiện, cảm xúc mà tôi viết.
Họ lấy trong cặp ra 4 bài in sẵn lấy từ web con đường VN và dân luận: “từ Trần Huỳnh Duy Thức nghĩ về Kim Ngọc”, “luật pháp và kẽ hở của luật pháp”, “quyền con người hay số phận”, “quyền con người-vũ khí chống cường quyền”, họ hỏi tôi có phải tôi viết những bài này không? Tôi xem qua thấy tiêu đề và nội dung là của tôi. Tôi trả lời đó có thể là bài tôi viết vì tiêu đề và nội dung tổng quát thì tôi nhớ, còn chính xác từng câu chữ có thêm bớt thì tôi không thể nhớ được.
Lấy lý do đến giờ tôi làm việc khác, tôi đề nghị dừng buổi làm việc, họ có vẻ không hài lòng nhưng như các lần trước, họ đồng ý.
- Anh thấy đó, chúng tôi làm việc rất thoải mái, rất tôn trọng anh, giờ giấc do anh quyết định, chúng tôi chỉ muốn tìm hiểu và giúp anh, không có ý hại anh, anh cần phải tin chúng tôi, anh không cần căng thẳng, cảnh giác.
- Tôi không có gì phải căng thẳng. Lê nin đã nói “tin tưởng là tốt nhưng kiểm soát còn tốt hơn”, tôi là fan của Lê nin nên tôi phải kiểm soát vấn đề, việc tôi đòi giữ một bản sao tài liệu làm việc cùng là để kiểm soát vấn đề. Là một kỹ sư, tôi quan tâm đến hệ thống: trong một hệ thống tồi thì vài chi tiết tốt cũng bỏ của. Các anh có thể là người tốt, nhưng biết đâu mai các anh bị chuyển đi nơi khác, một người lạ đến làm việc, họ không tốt, họ có âm mưu xấu, muốn dựng chứng cứ hại tôi thì sao?
Nghe tôi nói thế, sếp cao nhất ở đó nói:
- Một nhà nước luôn muốn tốt cho công dân mình, không bao giờ muốn hại công dân mình,…
- Trước tôi có thể tin câu đó nhưng nay thì tốt hơn là nên cảnh giác, kiểm soát hơn là tin tưởng. Nói thật quê tôi có rất nhiều vụ công an đánh chết người trong đồn, nhiều người đi tù oan mà chẳng làm được gì. Ngày nay trên mạng tôi thấy vấn đề này còn kinh sợ hơn.
- Có người này, người nọ, xưa thì có thể, nay thì không còn vậy nữa, anh làm sai anh phải chịu trách nhiệm. Như vừa rồi ở Quảng Ngãi có vụ cưỡng chế vườn cây cảnh sai, phải xin lỗi và bồi thường dân.
- Tôi nghĩ là nên thế nhưng với tôi, câu nói Lenin vẫn còn nguyên giá trị.
- Anh nên giữ kín chuyện làm việc này, chúng tôi cũng chỉ tìm hiểu vài vấn đề liên quan đến anh, tìm hiểu chứ cũng không làm gì, anh thông báo cho nhiều người biết thì nhiều khi có rắc rối sẽ không lường trước được. Rồi anh xem, sau khi làm việc xong anh thấy chỉ tốt cho anh. Chúng tôi biết anh đóng góp rất lớn cho cộng đồng máu khó đông trên cả nước nói chung và ĐN nói riêng. (nghe đến đây, tôi mỉm cười chợt nghĩ, không biết có khi nào đảng đang thấy một tài năng gì đó ở tôi, muốn tìm hiểu thông tin việc tôi làm, tìm hiểu tư tưởng của tôi, xong đâu vào đó, bố trí cho tôi một chức vụ cao, lương hậu hĩnh?)
- Tôi nghĩ thế này: trong hệ thống tư pháp không độc lập, chính quyền trên dưới một giuột, để bảo vệ mình không gì tốt hơn là dựa vào công luận. Tất nhiên là tôi đã chia sẻ thông tin làm việc với vài anh em phòng ngừa bị bắt cóc đi tù hay chết mà chưa có ý định tự tử thì còn có người biết.
Ý thì như vậy nhưng giọng nói tôi nửa đùa, nửa thật nên cũng tạo không khí vui vẻ chứ không phải căng thẳng, sau khi trao đổi thêm vài điều và hẹn ngày làm việc tiếp, tôi ra về.
Máy điện thoại trong túi vẫn miệt mài làm phận sự của nó, tất nhiên không phải hàng chuyên nghiệp nên chất lượng không được tốt lắm.
Tôi lại nghĩ đến Lenin, thật là một thiên tài hiểu đời khi nói “tin tưởng là tốt nhưng kiểm soát còn tốt hơn”. Tôi lại suy ngẫm “tại sao thiên tài như ông lại xây dựng nên một nhà nước với lỗ hổng chết người là người dân không có cách gì kiểm soát một hệ thống mà trên dưới một giuột với nhau”. Nghĩ đến đây tôi lại nhớ lời một người bạn “con người, dù thiên tài hay “thánh thần” đều bị quyền lực mê hoặc. Quyền lực tuyệt đối thì u mê tuyệt đối”.
Ngày làm việc tiếp theo là 8h sáng ngày 06.02.2013, không biết sẽ như thế nào? Có trắc trở gì sẽ xảy ra không? Như nghệ sĩ K.C đã nói “sự tráo trở của lòng người còn khó đỡ hơn đường đạn”. Đó chỉ là những suy nghĩ cảnh giác theo kiểu Lenin “tin tưởng là tốt nhưng kiểm soát còn tốt hơn” chứ những cán bộ an ninh làm việc với tôi rất thân thiện, tôn trọng công dân, hiểu biết luật pháp chứ không “càn” như suy nghĩ của tôi lâu nay về những cán bộ an ninh của VN. Trong họ cũng có tâm tư với thời cuộc, với khó khăn của dân chúng, họ cũng mong muốn đất nước phát triển, nhân dân được ấm no hạnh phúc. 2 trong 3 người cũng đã đứng tuổi (trên 50), họ đã trải qua thời chiến tranh, thời gian khó của đất nước, đã “hưởng” sự khó khăn-khốn khổ của một thời “hoang tưởng vĩ đại”. Với sự hiểu biết về lịch sử, nắm rõ nhiều sự kiện trong quá khứ nên khi tôi nói, họ đều có vẻ lắng nghe và chấp nhận.

21 nhận xét:

  1. Không ngờ anh Thạnh tuổi chỉ bằng con tôi mà
    đấu lý vững vàng qúa,đâu ra đó !
    Anh đúng là người trí thức vì lý luận có căn
    cứ và cũng có óc hoài nghi của người học về
    khoa học để kiểm chứng xem thử lý thuyết có
    đứng với thực tiễn hay không !
    Giá mà người có học ai cũng biết suy luận như
    anh thì nước & dân ta sẽ sớm có dân chủ tự do !
    Mong thay !

    Trả lờiXóa
  2. Bài viết rất hay. Nó chứng tỏ bạn là người có trí tuệ và bản lĩnh của một công dân tự do ý thức rất rõ về quyền và nghĩa vụ của mình
    Câu chuyện bạn kể rất có ích cho cuộc sống này.
    Cảm ơn bạn rất nhiều.
    Tôi đặc biệt thú vị với câu: "Quyền lực tuyệt đối thì u mê tuỵệt đối" và xin được bổ sung thêm: "Quyền lực tuyệt đối thì tham nhũng tuỵệt đối"
    Chúc bạn có nhiều hơn nữa những bài viết hay như thế này.

    Trả lờiXóa
  3. Tôi mong mọi sự đều tốt đẹp với KS Nguyễn Văn Thạnh. Tôi cũng từng làm việc với cơ quan an ninh về việc ký cọt trên mạng, nhận thấy cũng "bài quyền" y chang như vậy. Qúa xấu hổ về đất nước VN mình!

    Trả lờiXóa
  4. Mấy thằng CA này lịch sự,nhã nhặn chưa từng thấy,mà lại chã biết dùng dùi cui.
    Ở phường tôi câu thứ 2 là có việc làm cho nha sĩ,câu thứ 3 là người vô cùng mệt mõi và đau đớn.Câu thứ tư là thấy hình ảnh ông bà...đang ôm mình khóc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hồi nhỏ tôi rất sợ chó. Đi đâu cũng phải nhìn trước sau vì làng tôi nhiều nhà nuôi chó. Tôi cũng thường hay bị chó đuổi. Một hôm trên đường qua nhà nuôi một con chó rất dữ, bỗng nó ở đâu xù ra. Trong giây phút hoảng hốt nhưng không còn đường nào có thể chạy nữa. Tôi đứng lại và co chân lên đạp cho nó một cái vào mõm. Thế là nó ẳng lên và chạy mất. Sau vụ đó tôi mới nghĩ rằng đứng trước loài chó mình sợ nó thì nó sẽ làm dữ. Mình có chân lý thì sao lại sợ nó? mình càng sợ nó nó sẽ càng làm dữ và cắn càn.
      Có vài kinh nghiệm chia sẻ với bác.

      Xóa
    2. ở đâu vậy anh Huy, gặp công dân như tôi là công an phường anh nói mệt với tôi đó

      Xóa
    3. Cầu mong cháu bình an, ăn Tết vui vẻ.
      Hết sức bình tỉnh, không vội vàng trả lời, không trả lời dài dòng, không gây căng thẳng.
      Nếu tôi là An Ninh Cộng Sản, tôi chỉ cần từ 4 tới 6 tháng tôi sẽ đưa cháu vào thế bí (làm cho cháu mệt mỏi, bực bội, chán nản, mất phương hướng, chấp nhận ký đại một vấn đề "tưởng như không quan trọng" nào đó cho xong) là tôi đã thắng lợi rồi.
      Tạo không khí thoải mái cho gia đình yên tâm, đề nghị vợ cháu báo (bằng miệng) với bí thư chi bộ nhà trường để khéo léo từ chối vào đảng, đôi khi vợ cháu cằn nhằng, cháu càng phải bình tỉnh và thương yêu vợ nhiều hơn.
      (Bây giờ người ta ra đảng, chứ có ai xin vào đảng đâu?).
      Tết chơi vui vẻ, không cần suy nghỉ đến chuyện này.
      Qua 20 âm lịch tháng giêng. Cháu lại bắt đầu cuộc chiến cân não, bất cứ khó khăn nào cháu cũng phải là người chiến thắng.
      Chỉ còn hai ngày nữa là đến Tết rồi. Cháu cứ vui vẻ, không có gì đáng lo đâu.
      Chúc cháu một mùa Xuân vui tươi và hạnh phúc.
      Tết này xin nhờ anh Chênh giúp tôi gởi tin nhắn chúc TẾT của "Giáo Già" và "Giải phóng quân" đến KS Nguyễn Văn Thạnh nhé. Xin cám ơn anh Chênh nhiều.


      Xóa
  5. Dân việt nam mà, nước lúc thịnh lúc suy, nhưng hào kệt đời nào cũng có.

    Trả lờiXóa
  6. Anh Thanh này đúng là hên thiệt. 2 anh công an T và C đó đều là người có học, cư xử lịch sự đấy. Anh thượng tá an ninh kia cũng là dân có văn hóa. Cứ như ở phường Thh Thg tôi thượng tá trưởng phường cũng bảo kê cho massage, hớt tóc bằng miệng thì anh Thanh có vô đa khoa khoa khám toàn thân.
    Nói chung có ăn học cũng chia làm 2 loại :
    1/ Loại có thể dùng được cả tay chân và cái đầu
    2/ Loại chỉ dùng có tay chân
    Mừng là anh Thanh gặp được các anh loại 1
    Cung hỉ, cung hỉ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ý anh nói là thượng tá Tùng mập đó hả ?

      Xóa
  7. Phần lớn làm việc bên An ninh họ xử sự tốt hơn nhiều so với bên Cảnh sát. Nhân viên An ninh phần lớn là học đại học ra còn Cảnh sát thì phần lớn học Trung cấp, nên An ninh dù sao cũng có "trí thức" hơn Cảnh sát

    Tôi nói thế không có nghĩa là nặng về bằng cấp, nhưng thực tế nó như vậy. Bạn bè tôi nhiều người học từ Học viện An ninh ra cũng từng nói như thế mỗi khi ngồi với nhau tán chuyện

    Trả lờiXóa

  8. Rất khâm phục sự hiểu biết, lý lẽ rõ ràng khúc triết, tinh thần dũng cảm. Có phải anh là KS Thạnh ở TÔYOTA ? Chúc anh và gia đình năm mới an lành, hạnh phúc, thành công.

    Trả lờiXóa
  9. "bảo vệ mình không gì tốt hơn là dựa vào công luận."
    Tui khoái câu này!

    Trả lờiXóa
  10. hay wá bạn ơi, bạn thật bản lĩnh, lần sau mời thêm luật sư đi cùng nữa, kiện bọn quan lại tội "quấy rối tình... cảm", chứ thích là nó gửi thiệp "mời" suốt zậy, dù bản lĩnh thế nào thì nói suốt cũng có sơ hở để bắt tội, mời thêm luật sư đi cùng để làm nhân chứng, có gì kiện ra tòa, dù biết kiện không được gì nhưng để nhân dân cùng biết. Người dân đâu có rãnh đi hầu quan suốt zậy, ở nước pháp quyền, làm phiền người dân là dân nó kiện cho mất nồi cơm.

    Trả lờiXóa
  11. Bạn nặc danh ơi. Bạn chắc ở nước ngoài về nên nghĩ luật sư có khả năng kiện an ninh mất nồi cơm. Nếu bạn kiện được họ mất nồi cơm, tôi xin nhịn ăn suốt đời. Tôi cũng biết là An Ninh đa số là tốt nghiệp đại học, không phải mấy thằng phá làng phá xóm, nhờ con ông cháu cha được đi học sơ cấp, sau đó là tại chức, là liên thông cũng lên tá ầm ầm. Bên phía kia cũng có đại học chứ bộ. Nhưng vì bên an ninh làm việc với dân trí thức nhiều nên cũng lây trí thức, còn bên kia làm việc với cô hồn các đảng nhiều nên chắc cũng lây tính của bọn nó.
    Nói chung là chúng ta không nên chụp mũ bên này tốt hơn bên kia, chỉ mừng anh Thạnh mình hên là gặp được 2 anh tốt thôi, anh cán bộ xếp cũng tốt nữa.
    Chúc anh Thạnh mấy lần sau lên đồn cũng gặp những anh tốt như thế.
    Chúc vợ anh luôn là giáo viên dạy giỏi và không bị đẩy lên Hiên, Giằng hay gần nhất là Hòa Bắc làm việc nhé.
    Chúc ba mẹ anh an tâm, thoải mái khi biết chắc anh không phải là bọn phản động, bán nước gì đó.
    Chúc dân xung quanh phòng trọ của anh an toàn, không vì anh mà bị phường xuống kiểm tra quấy rối hằng ngày.

    Trả lờiXóa
  12. theo dõi 2 bài viêt của a thach.thật bất ngờ cứ nghĩ anh phải >45 tuổi mới có bản lĩnh như vậy ai dè anh mới sinh năm 82.tôi phục anh lắm lắm,.am hiểu quyền công dân.nắm rõ luật.bình tĩnh xử lý tình huống.nếu không phải là anh với nhưng hiểu biêts của mình thì 100% là bị hành ra bã rồi.hồi hộp chờ diễn biến tiếp theo.hy vọng anh vẫn có thể bình an

    Trả lờiXóa
  13. Công dân có quyền giữ im lặng.

    Trả lờiXóa
  14. Hy vọng được đọc nhật ký phần 3

    Trả lờiXóa
  15. Dân An Hải Tây ĐN .08:44 Ngày 07 tháng 02 năm 2013

    Tôi không tin là cuộc đối thoại lại trơn chu hoàn chỉnh như vậy , thế hóa ra ông kỹ sư là cha đi giảng đạo à ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có thể là bạn chưa tin,nhưng đứng trước 02 Cameera và các phương tiện thu âm-trong tay bạn có "Giấy mời"cùng 06 nhân viên An ninh từ cấp Úy tới cấp Tá,thư ký với cái "Lỗi"vô thưởng,không phạt.Họ xoay vần bạn tới tấp,cửa khóa biệt lập với bên ngoài(Không biết họ có quát tháo,sỉ nhục hay dùng"Hình"với bạn?-Với cơ cảnh này việc gì sau đó xảy ra với bạn chỉ có Phật mới làm chứng cho bạn).Bạn đã thấy hãi-Câu chuyện viết lại như vậy là"Mỹ mãn,bình tĩnh-sửa chút ít thì có sao".Hãy thứ cho để mọi người hiểu về quyền của mình,cần biết ơn nếu bạn đã từng nếm trải,và tìm hiểu kỹ bạn sẽ không hối tiếc.Cảm ơn Chú Thạnh,Anh Chênh câu chuyện này như một"Tiếng vọng"giúp đông đảo Dân lành bên kia "Cầu", đập mặt vào"Hộp",đời ra "Bã"hay còn đang ngơ ngác mới Nhận biết được:Hình như mình còn là Con người.

      Xóa
  16. Xin được trả lời Bạn:18-10,tới đó Bạn hãy cứ giữ"Quyền im lặng của Công dân".Bạn sẽ "Nát như tương"khi họ quần đảo, chiến với Bạn cùng Bài bản được Soạn thảo trước.Tối thiểu họ gồm 02-03 người,còn Bạn?Xảy ra sự vụ Chết người tại nơi Thẩm vấn,một mình Bạn không đủ Chứng cứ Pháp lý để nói chuyện hậu.Điều này Anh Chênh và thực tế đã cho biết.Vậy hãy dành một "Lời khuyên thực tế hơn"cho những người"Lâm cảnh".Chúc Bạn một Mùa xuân vui vẻ,Hạnh phúc!

    Trả lờiXóa