Wednesday, September 3, 2014

TRĂN TRỞ CỦA MỘT PHỤ NỮ BÌNH THƯỜNG

MỘT CHÚT TRĂN TRỞ VÀ SUY GẪM
Loan Nguyen 

P/S: Rất mong Ban lãnh đạo của Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam, các hội nhóm trên mọi miền đất nước, các tổ chức nước ngoài... và bạn bè đọc được tâm tình này, và thứ lỗi!
1. Có thể nói tuổi đời tôi không còn trẻ nhưng tôi lại là người rất non trẻ về mặt ‘tư tưởng”, tôi cũng như bao người khác, trước giờ cũng chỉ biết đến cơm áo gạo tiền, quay cuồng với công việc hàng ngày, chỉ tập trung để nghĩ đến gia đình và làm cho họ tất cả những gì tôi có thể…Tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường thậm chí rất tầm thường vì tôi cũng biết sợ hãi, cũng yếu hèn, cũng nhu nhược, cũng nhiều lần biết “nghẹn ngào, tức giận…” nhưng đành quay lưng vì tôi sợ, tôi vẫn đặt cái tôi của mình trên cao hết, tôi bảo vệ tôi bằng sự nín lặng, bằng sự thản nhiên, bằng chấp nhận thực tại vì tôi cho rằng việc đó chẳng phải của tôi, tôi lên tiếng chẳng thay đổi được gì, chẳng thể làm cho xã hội này bớt xấu xa, bớt thối nát mà còn thiệt hại vào thân!

Để rồi mỗi ngày, sự bất nhẫn vì những điều tôi nhìn thấy dồn ép trong tâm trí tôi, trong trái tim tôi, thổi bùng sự tức giận và tôi bước qua nỗi sợ hãi, đơn giản tôi chỉ vượt qua sự YẾU HÈN CỦA CHÍNH BẢN THÂN để suy tư, để trăn trở và để cất tiếng nói. Tôi viết bằng tất cả tấm lòng và thể hiện những suy nghĩ rất thật của riêng mình, tôi không vì sự xúi dục, sự khích tướng, sự ảo tưởng bởi những lời khen tặng hay bằng bất cứ quyền lợi, vật chất nào như một số bạn bè đã suy nghĩ… Đúng là tôi không thèm bận lòng trước những lời mỉa mai, những lời châm biếm cay độc và ấu trĩ…nhưng tôi thật sự đau lòng vì xã hội này còn quá nhiều người như thế! Họ có thể có học thức cao, có địa vị…nhưng tư duy của họ cũng chỉ có tần đó thôi! Họ đã tự phân loại họ và chỉ cho mọi người thấy cái “chuồng” họ đang đứng. Dân tộc Việt Nam này còn biết trông đợi vào ai nữa đây? Đến bao giờ đất nước mới thay đổi khi tầng tầng lớp lớp dân chúng, đặc biệt là giới trí thức chỉ biết nghĩ đến cuộc sống bản thân và gia đình mình, họ coi việc xã hội, việc đất nước là của người khác, họ hèn kém không dám thể hiện chính kiến mặc dù họ biết rất rõ hiện trạng xã hội nhưng lại rất dũng cảm bu vào xỉa xói, quy chụp, đánh hội đồng, chê bai, đả kích những người “dám sống” khác họ. Tư duy họ hạn hẹp đến mức để không thể hiểu được rằng: những người dám lên tiếng vì chính nghĩa, lên tiếng vì sự tự do, dân chủ cho đất nước…là họ đã phải đánh đổi tất cả, hy sinh cuộc sống bản thân - gia đình, chấp nhận mọi đau thương tổn thất và cả sức khỏe, tính mạng… Để rồi họ được gì??? Họ được quyền lợi vật chất ư? Họ được vinh danh, được sống trong hào quang sáng chói ư??? Có ai lại muốn kiếm đồng tiền, kiếm hào quang bằng cách đánh đổi máu và mạng sống của chính mình? Có ai lại dại dột và “ngu dốt” như thế không? Vậy tại sao họ lại dám sống “khác biệt” như vậy? Hãy trả lời tôi!
2. Gửi mọi người chung chí hướng trên mọi miền đất nước và bên ngoài Tổ Quốc (xin lỗi cho tôi được dùng từ “các bạn” vì tôi biết tôi còn nhỏ tuổi hơn rất nhiều người trong cộng đồng…)
Trong đạo Phật có triết lý: “ Kẻ thù lớn nhất của con người là tham – sân – si”!
Các bạn có cùng chí hướng, các bạn đang sống vì mục đích cao đẹp - đấu tranh giành tự do, dân chủ cho đất nước – các bạn đã can đảm vượt qua tất cả những khó khăn, không ngại gian khổ, hy sinh tất cả… nhưng đôi khi các bạn chưa thể vượt qua kẻ thù của chính mình là chữ “SÂN – SI” trong trái tim các bạn!
Tôi là một người độc lập, tôi không thuộc phe ai, không theo nhóm nào, tôi mới chập chững cất tiếng nói “bản năng” không có sự “chuyên nghiệp” hay được “đào tạo”. Tôi thầm ngưỡng mộ và rất cảm phục, kính trọng các bạn. Tôi tự nhận biết bản thân mình kếu kém và tầm thường, tôi không xứng đáng để nói ra những điều này và tôi thật lòng xin lỗi tất cả mọi người… Tôi không thể nguôi xót xa và đau lòng khi “nhìn thấy”, “nghe thấy” và “nhận ra” đang có những “lủng củng”, những “bất đồng”, những “rối ren” trong chính nội bộ của những người cùng một chiến tuyến. Lịch sử đã ghi nhận và chứng minh rất nhiều tổ chức tan vỡ, nhiều “lý tưởng” tan hoang chỉ vì có một hoặc vài cá nhân bất đồng, họ không vượt qua được cái tôi “sân – si” của bản thân để rồi họ đả kích những đồng đội của mình, họ hành động “thiếu lý trí” bởi sự thúc ép của tính “vị kỷ, ghen tỵ” dẫn đến phá vỡ hoàn toàn mục tiêu, làm tổn hại “sự nghiệp, lý tưởng” chung của tất cả mọi người trong đó có bản thân họ đã theo đuổi.
Tác giả Loan Nguyen
Chúng ta là những người cùng một chiến tuyến, chúng ta chẳng có vũ khí, chẳng có tiền bạc…chúng ta chỉ có chung sức mạnh tập thể và chung tấm lòng - sự nhiệt huyết vì một tương lai Việt Nam tươi đẹp. Vậy hãy cố gắng mà đoàn kết, cố gắng đùm bọc, bảo vệ lẫn nhau… Đừng để “kẻ thù” nhìn thấy chúng ta đang “vạch áo cho chúng xem lưng” để rồi chúng cười chê và thọt gậy vào chính sơ hở này. Đừng áp đặt ý chí của mình để buộc hay mong đợi những người đồng đội khác phải thể hiện hay hành động giống như mình. Mỗi người đều có thể đóng góp sức của riêng họ bằng cách này hay cách khác theo ý chí của họ, sự nỗ lực nào cũng có giá trị riêng của nó, nhiều giá trị nhỏ sẽ tạo nên giá trị lớn của một “cộng đồng chung chiến tuyến”!
Đã tham gia vào đấu tranh, ai cũng đã lường trước cái giá mình phải trả và “cộng đồng chung chiến tuyến” cũng đã phải trả giá quá nhiều bằng sự tổn thất mạng sống của những người đồng đội đã ra đi hay vẫn còn trong cảnh tù đày…Vậy, một khi đã quyết tâm theo đuổi lý tưởng, quyết tâm lựa chọn cho mình con đường “hy sinh vì chính nghĩa” thì hãy cố gắng một lần nữa vượt qua chính mình, hãy dẹp bỏ cái tôi vị kỷ cá nhân - cái SÂN – SI của loài người, hãy để “nghĩa khí” của bản thân là giá trị lớn nhất trong lý tưởng của các bạn! Hãy kết nối và chung tay đoàn kết, chỉ có đồng lòng đoàn kết thì mới tạo được sức mạnh và “rèn” được thứ “vũ khí”hủy diệt để quyết tâm giành chiến thắng trong cuộc chiến này!
Thân ái,
Facebook Loan Nguyên

2 comments:

  1. Cám ơn Loan Nguyễn

    ReplyDelete
  2. Tuyệt vời! Tôi cũng như bạn. Lúc đầu thờ ơ với chính trị, chẳng quan tâm, can thiệp vào bất cứ chuyện. Nhưng rồi không thể ngồi yên khi thấy Đất nước mình đang bên bờ vực thẳm, mọi giá trị về đạo đức, tư duy bị đảo lộn hoàn toàn. Ngay đến thế giới tâm linh cũng bị họ lợi dụng để kiếm tiền, dân ngày càng khổ chịu chèn ép đủ điều..... vì thế tôi mạnh dạn viết còm khắp nơi, chủ yếu muốn góp sức thức tỉnh những người bình thường, thuyêt phục họ ủng hộ cho những người dám kiên cường đứng lên chống lại mọi sai trái trong xã hội, đòi quyền sống, quyền làm người cho nhân dân. Tôi ngưỡng mộ các anh chị! Nhưng cũng buồn lòng khi cảm thấy có một số người không thực lòng vì mục đích chung cho tương lai tốt đẹp của toàn dân VN. Họ tự đề cao mình và hạ thấp người khác. Điều này dễ gây mất đoàn kết. Ai cũng có thể chung tay vào vì chính nghĩa cho tương lai đất nước. Mỗi người có trình độ nhận thức, cách thể hiện và khả năng khác nhau, nhưng như thế nào cũng là đáng quí. Một khẩu hiệu cụt lủn nhưng có nghĩa tố cáo. Một đoạn phim quay trộm loằng ngoằng cũng có giá trị chứng minh sự thật đáng lên án. Một bài viết thô thiển chứa đựng sự phẫn nộ của 1 người dân bình thường ít học, dù văn phạm không chau chuốt cũng có giá trị vì biểu lộ sự phẫn nộ.....Tất cả đều đáng trân trọng. Đó chính là Dân chủ. Nếu đấu tranh cho Dân chủ mà chê bai, hiềm kích hay coi thường những gì kém cỏi thì đó là Dân chủ kiểu tiểu tư sản. Nhân dân không cần loại Dân chủ làm cảnh này. Trong một xã hội dân chủ, trên tất cả là lòng yêu thương và đức hy sinh. Khi bạn biết yêu thương, bạn sẽ biết trân trọng tất cả mọi sự cố gắng của người khác dù nhỏ nhất. Khi bạn dám hy sinh, bạn mới làm được những việc lớn lao. Vậng, chỉ có đoàn kết và quyết tâm mới tạo nên sức bất diệt. Chỉ có đoàn kết mới đi tới chiến thắng. Cám ơn bạn, Loan Nguyễn!

    ReplyDelete