Friday, April 17, 2015

Thư gửi Chủ tịch Trương Tấn Sang của công dân Nguyễn Tiến Dân


Sự tức giận đã khiến người dân không còn sợ lao tù khi họ tiếp tục ra chặn quốc lộ 1A khoảng Bình Thuận để phản đối nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 2 gây ô nhiễm môi trường sống của người dân, họ đốt lửa trên quốc lộ và đánh nhau với công an đến can thiệp vì không còn gì để sợ.
Ở Long An, cả một gia đình liều chết ném bom xăng, tạt axit chống trả CA cướp đất.
Đầu năm 2010 vì quá uất ức, gia đình ông Đoàn Văn Vươn đã dùng súng chống lại lực lượng quan tham ở Tiên Lãng, Hải Phòng, đến nay ông Vươn vẫn nằm trong tù mặc dầu ông hội đủ điều kiện để Chủ tịch nước ra lịnh trả tự do sớm cho ông, nhưng bọn quan tham nhất định trù ám gia đình ông Vươn đến cùng.
Chúng tôi vừa nhận được bức thư của ông Nguyễn Tiến Dân gửi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang viết: "Tôi, đã phải đứt ruột, bán đi ngôi nhà thân yêu, ở 208 phố Định Công Thượng. Để, 1 phần, trả nợ cho chính Ngân hàng CS. Một phần, trả nợ cho những người, đã yêu quý và giúp đỡ tôi. Một phần khác, làm lương khô, dự trữ cho vợ con. Cả nhà tôi, bây giờ, tạm tá túc tại 544 đường Láng – Đống đa – Hà nội. Nếu cần liên hệ, thậm chí muốn bắt người: Tôi, luôn đợi các ông, tại địa chỉ đó."
Đoạn kết bức thư viết: "Cuối cùng, nhắc ông Chủ tịch: Trời, thì hanh. Dưới chân các ông đứng, lại toàn là cỏ khô. Chỉ cần, 1 giọt nến cháy rơi xuống, hậu quả sẽ khôn lường. Cuộc Cách mạng Tunisia và mùa xuân Ả Rập: Khởi đầu, cũng chỉ từ, ngọn đuốc tự nguyện của chàng trai Mohamed Bouazizi. "

Đảng và chính quyền hãy sớm thức tỉnh, đừng để dân liều mạng.




Hà nội, ngày 15 tháng 4 năm 2015

Kính gửi: ông Trương Tấn Sang – Chủ tịch nước CHXHCN Việt nam.

Tên tôi là: Nguyễn Tiến Dân.
Địa chỉ: 208 phố Định Công Thượng – quận Hoàng mai – Hà nội .

Điện thoại: 0168-50-56-430.
1-Trước đây, tôi luôn cầu Trời – khấn Phật. Mong sao, ông Chủ tịch được khỏe mạnh. Và, không bị ai đó đầu độc, như Nguyễn Bá Thanh. Nay, Nguyễn Bá Thanh, đã về cõi vĩnh hằng. Còn, ông Chủ tịch, vẫn sống dai dẳng và chưa chết. Chứng tỏ, ông Trời đã nghe thấu và chuẩn y, lời cầu nguyện của tôi.

2-Trời, cũng thương tôi. Chẳng thế, chính quyền CS của các ông, thình lình trở nên tốt bụng. Họ, sai lính xuống, mời tôi ra phường. Để, bàn chuyện, trả lại số tiền, mà họ đã cướp của tôi. Tại cuộc họp ấy, đại diện của Công an kinh tế, thông báo ngắn gọn: Trước mắt, sẽ trả lại cho tôi, số tiền gốc, mà họ đã chiếm đoạt trái phép. Còn tiền lãi, 2 bên, sẽ ngồi thương lượng với nhau. Nếu, không thỏa thuận được, họ sẽ mở phiên tòa, để xử …chính họ (!)

Sau khi, chìa ra cái củ cà rốt, phòng Chống phản động của CA Hà nội, vào cuộc. Họ, phân tích chán chê, tác hại của loạt bài: "Dưới ánh sáng của nền Văn minh Trung hoa cổ đại: Chủ nghĩa cộng sản ở Việt nam – Những bất cập và sự sụp đổ tất yếu của nó”. Họ, đề nghị tôi, đừng viết nữa. Cò cưa – kéo xẻ mãi, hai bên đồng ý kí thỏa thuận: "Nếu, được chính quyền CS, giải quyết quyền lợi, 1 cách công bằng: ông Nguyễn Tiến Dân, sẽ thôi, không viết bài nữa”. Tôi đề nghị, thời hạn trả tiền gốc, là 10 ngày.

Một tuần sau, tái họp ở UBND xã Phú mãn. Chủ trì, là viên bí thư đảng ủy của xã. Ông ta, có vóc dáng loắt choắt của 1 đứa trẻ còi xương và suy dinh dưỡng. Vầng trán đã hẹp, lại thêm đôi mắt gián nhấm. Thể hiện, một trí tuệ lùn và một tư duy thiển cận. Giọng của ông, thều thào. Đặc tính căn bản, của những kẻ hụt hơi và thiếu sinh khí. Nhưng, bộ mặt câng câng của ông, phản ánh 1 cách rõ nét: Ông, không phải là người, được dạy dỗ Lễ - Nghĩa, 1 cách cẩn thận.

"Chó, cậy gần nhà – Gà, cậy gần chuồng”. Cổ nhân dạy, cấm có sai. Đã, thi đấu trên sân nhà. Lại được thêm, trọng tài cùng 1 duộc. Ông ta, ngang ngược tuyên bố: "Chờ, chỉ đạo của trên. Và, bao giờ thu xếp được tiền, thì mới trả”. Đồng thời, tỏ thái độ thách thức và trâng tráo tuyên bố: Người xây đập, ông ta chết, cách đây lâu lắm rồi. Nhưng, chính quyền CS, vẫn chưa thèm, trả tiền công, cho người nhà của ông ta. Ít thôi, khoảng 800 triệu VND. Gia đình người này: Chịu, chẳng làm gì được, chính quyền CS.

Cõi trần gian, chỉ có nhà vô Phúc và thất Đức, mới có thể, sinh ra những đứa con, ngỗ ngược và vô liêm xỉ. Cán bộ CS của các ông, là hạng người như thế. Gọi chúng là gì, xin ông, cho tôi biết với.

Và, cho đến tận bây giờ, thời hạn 10 ngày, đã qua ít nhất "3 lần 3 là 9” đận. Nhưng: Một xu tiền gốc, họ cũng chưa trả lại cho tôi. Tất nhiên, chẳng có 1 thằng nào – chẳng có 1 con nào, gọi đến, hỏi thăm tôi, lấy 1 lời.

Ông ơi: Có nên, chửi thằng cha nhà chúng nó, lên không? Có nên, chửi con mẹ nhà chúng nó, lên không? Hỡi, quân lừa đảo – lũ bịp bợm.

3-Đã từng học luật, chắc chắn, ông phải biết điều này: "Cướp, là một tội danh, chỉ người nào sử dụng vũ lực, hoặc đe dọa sử dụng ngay tức khắc vũ lực, đối với người khác. Nhằm, chiếm đoạt tài sản của người ta. Thủ phạm gây ra vụ cướp, gọi là tên cướp".

Thưa ông.

-Ỷ thế chính quyền (tức là, đã sử dụng vũ lực), để tước đoạt tiền vốn của nhà đầu tư. Ỷ thế chính quyền, để tước đoạt tiền tiền công của người lao động. Người ta đi đòi, thì ngầm đe dọa: "Chú viết như thế, mà không sợ, sẽ bị xử lí hay sao?”. Những thứ đó, đã đủ cấu thành tội "cướp ngày" hay chưa? Nói: "Chính quyền CS, là lũ kẻ cướp", có phải là, đổ oan cho các ông không?

-Cả 4 cấp chính quyền CS, đều thông tỏ điều này. Nhưng, họ vẫn thản nhiên, câu kết với nhau. Để, chiếm đoạt, tiền vốn của nhà đầu tư và tiền công của người lao động. Những thứ đó, đã đủ cấu thành tội "cướp, có tổ chức" hay chưa?

-Công an Hà nội, biết rất rõ, việc làm sai trái của chính quyền CS. Nhưng, họ vẫn không chịu, truy tố chính quyền CS. Và, lôi chúng, ra trước vành móng ngựa. Những thứ đó, đã đủ cấu thành tội danh "bao che và đồng lõa với lũ kẻ cướp" hay chưa?

Nếu, tất cả các câu trả lời của ông, đều là không. Xin ông, sai lính xuống, mà bắt tôi. Dĩ nhiên, với tội danh vu khống. Đồng thời: Hãy đốt cái bằng "Cử nhân Luật” của ông đi. Để, từ nay, chỉ xài cái bằng "Cử nhân Luật…rừng".

4-Viết đến đây, chợt nhớ chuyện “Lý Thông, cướp công Thạch Sanh".

Lý Thông, dù tồi tệ đến đâu, nó cũng chỉ hành động có một mình. Lý Thông, chỉ cướp công của người khác. Lý Thông, chưa từng lấy của Thạch Sanh, dù chỉ là, cái khố rách.

Những người CS các ông: Người khác đắp đập, các ông nhận là của mình. Tiền công của người lao động, các ông quỵt. Tiền vốn của nhà đầu tư, các ông lừa đảo. Cướp của họ, để chia nhau.

Đo về độ khốn nạn, Lý Thông, phải gọi các ông, là thầy. Tội của Lý Thông, "nhẹ” như thế. Lại được Thạch Sanh, nhớ tình xưa – nghĩa cũ, rộng lượng, tha cho về quê, mà làm ăn. Nhưng, đạo Trời, đâu có dung, lũ kẻ cướp. Về đến nửa đường, cả hai mẹ con, đều bị, sét đánh chết. Chúng, bị “Trời đánh – Thánh vật".

Không biết sau này: Nhân dân, dẫu có rộng lượng, mà dung tha. Luật Trời, liệu có miễn? Ông Trời, sẽ dùng hình phạt nào, cho lũ cán bộ mất dậy của các ông.
5-Cán bộ CS, từ loại mạt hạng (chức vụ – phẩm cấp thấp nhất), từ loại đứng đầu đường – xó chợ: Đã biết ỷ thế chủ, hống hách – ngang ngược – cướp bóc của dân lành. Chúng, "ăn của Dân, không từ 1 thứ gì". Thông qua sưu cao – thuế nặng (mà, chúng gọi, 1 cách không ngượng mồm, rằng: Để, "giúp" người dân, thể hiện lòng yêu nước), chúng bóc lột của người dân, đến tận xương – tận tủy.

Ông Chủ tịch, ông có cần, lấy dẫn chứng không? Nhiều không kể xiết, ông ạ. Dẫu, có chặt hết trúc Yên tử, để làm bút – Dẫu, có múc cạn nước sông Đà, để hòa mực. E rằng, vẫn chưa đủ, để viết hết, những câu chuyện ấy đâu. Thỉnh thoảng, ông hãy bôi gio – trát trấu vào mặt, để hóa trang. Dùng khẩu trang bịt miệng – Lấy áo rách che thân, để vi hành. Chẳng phải, đi đâu xa. Chỉ cần, xuống số 1 phố Ngô Thì Nhậm – Hà đông: Ông sẽ biết, con dân Đại Việt, đang bị cai trị, theo kiểu gì.

6-Thấp, thì như thế. "Đỉnh cao chói lọi" của cộng sản, liệu có khá hơn gì không? Hãy xét trường hợp, ông Nông Đức Mạnh.

Ai cũng biết, ông Trời rất công bằng. Ai, đã có được vóc dáng: “vai u – thịt bắp – mồ hôi dầu”. Ắt, sẽ bị Ông, tước đi 1 phần trí tuệ. Nói như thế, không phải là, không có ngoại lệ. Nông Đức Mạnh, là 1 trong những ngoại lệ hiếm hoi đó.

Trời, ban cho ông, mái tóc đen, dày và bóng lộn. Nó, luôn được ông chau chuốt và chải ốp ngược, ra sau gáy. Vì thế, nhìn vào trán ông, đứa nào dám nói: Nó, lùn tè?

Ông, rất vui tính. Đến thăm 1 trường học, ông hỏi các cháu học sinh: “Làm người, có khó không các cháu? Có khó không? Thế tóm lại, có làm được không?”. Sợ ông, không đứa nào, dám hỏi: "Còn bác, bác có làm được không?".

Vì vui tính, nên, ông rất thích cười. Lần nào cười, cũng cố, khoe cho bằng hết, cả 2 hàm răng chắc, khỏe và đều tăm tắp. Chiếc nào – chiếc ấy, to gần bằng, nửa quả chuối mắn.

Trời, cũng phú cho ông, cặp mắt lúng liếng – đa tình. Soi vào đấy, những hạng đàn bà lẳng lơ, cầm lòng không đậu. Có bà U50, còn cố tình "trốn Chúa – lộn chồng”, để đi theo ông. Tất nhiên, bà được ông, dễ dãi tiếp nhận. Họ, đã nên vợ – thành chồng. Chuyện "trai chết vợ – gái bỏ chồng”, tự nguyện đến với nhau, chẳng có gì, là trái Pháp luật. Ấy thế mà, trong lúc trà dư – tửu hậu, bao kẻ, cứ xúm vào đàm tiếu – chê bai. Chẳng qua, chúng ghen tỵ, với hạnh phúc muộn mằn của ông. Hạng "tài nôngđức mỏng” như chúng: Lấy sao được, những quí bà, đã trải qua mấy đời chồng và sắp mãn kinh. Phải chửi, thằng cụ tổ, của nhà chúng nó lên. Chửi rằng:
"Quân, ti tiện – Lũ, thối mồm. Tổ sư cha, nhà chúng mày".
Mẽ ngoài của ông, dù đẹp đến đâu, cũng không thể, sánh ngang với trí tuệ của ông. Đảng, giao cho ông, làm tiều phu. Ông, tận tình, khai thác gỗ. Xuất sắc đến độ: Bây giờ, về cơ bản, Thái nguyên, đã hết tiệt rừng già. Với thành tích ấy, ông leo nhanh, trên các nấc thang danh vọng. Để, chỗm trệ, ngồi vào ghế Chủ tịch Quốc hội, 2 khóa liền tù tì. Đảng CS Việt nam, nơi tập trung, tinh những "đỉnh cao trí tuệ của nhân loại", cũng phải khiếp vía. Họ, bầu ông – người xuất sắc nhất trong số họ, làm đầu đảng. Trong, không phải một, mà là, cả 2 khóa tiếp theo.

Dưới sự lãnh đạo tài tình của ông: Kể từ khi gia nhập ASEAN: Việt nam, luôn ở trong top ten. Chưa bao giờ, lọt ra ngoài top đó. Đành rằng, đứng ở top dẫn đầu, là rất khó. Nhưng, Việt nam, cũng chưa bao giờ, đứng ở hạng đội sổ. Chí ít, cũng đứng ở hạng thứ 8 – thứ 9. Một kì tích, phi thường – vĩ đại. Đối với 1 Đất nước, có rừng vàng – biển bạc; Người dân cần cù – thông minh; Lại được thêm, Thiên nhiên ưu đãi. Như, ở Việt nam.

"Nhân, vô thập toàn”. Đã vẹn toàn, cả về tài – sắc. Ắt, ông phải khuyết đi, phần nhân cách.

Chính ông, đã mở mắt cho Nhân dân Việt nam – cho cán bộ, chiến sĩ của các lực lượng vũ trang – cho Kiều bào ta ở nước ngoài và cho bạn bè, khắp năm châu – bốn bể. Để, tất cả thấy, những người CS, bố láo – bố toét. Họ, đang công khai, thách thức dư luận. Họ, đang sống phè phỡn, trên đầu – trên cổ, Nhân dân Việt nam.

-Không phải ai khác, chính Nông Đức Mạnh, đã phát động và xúi giục toàn Dân – toàn Quân – toàn đảng CS, "Học tập và làm theo tấm gương Đạo đức Hồ Chí Minh". Ắt hẳn, ông phải là, người học trò xuất sắc nhất, của tiền bối.

Từ, lời dạy của cổ nhân: "Thày nào – trò ấy”. Khiến người ta, phải đặt câu hỏi: Phải chăng, ngày xưa, Hồ Chí Minh, sống còn buông thả, hơn cả Nông Đức Mạnh?

-Cá nhân tôi, tin tưởng chắc chắn rằng: không bao giờ, có việc đó. Chỉ còn, mỗi cách giải thích: Tổng Bí thư của đảng CS, xúi và bắt Nhân dân Việt nam, sống thắt lưng – buộc bụng. Để, dồn tiền cho chúng, có được cuộc sống xa hoa – lãng phí và kệch cỡm. Tổng Bí thư của đảng CS, chuyên "nói 1 đàng – làm 1 nẻo”. Nếu thế, Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh, là tay lừa đảo và bịp bợm vĩ đại nhất, trong lịch sử của đảng CS Việt nam?

Thưa ông Chủ tịch. Những người CS các ông, thường phùng mang – trợn mắt – gân cổ hô hào: Thượng vàng – hạ cám trong xã hội, phải để, "Dân biết – Dân bàn – Dân làm – Dân kiểm tra". Nhưng, xin ông, chớ có dại, mà làm như thế. Xin ông, chớ có dại, mở cửa nhà "ông đầy tớ” Nông Đức Mạnh, cho Nhân dân Việt nam vào kiểm tra. Ở Ukraina, Tổng thống Yanukovych và chế độ, do ông ta cầm đầu, bị lật đổ, cũng chỉ vì, những lí do tương tự.

Chỉ, xin ông, giải đáp cho, 1 thắc mắc nho nhỏ: Nông Đức Mạnh, lấy đâu ra, mà lắm tiền đến thế?
-Tứ đời nhà ông ta, "khố rách – áo ôm", à quên, là bần – cố nông. Vậy, quên đi chuyện: Được tổ tiên, để lại cho, cả núi vàng.

-Theo đơn thư của Nông Thị Bích Liên: Khi, về đến nhà chồng, vợ mới của ông, còn ôm theo, cả 1 đống nợ. Vậy, quên đi chuyện: Được 1 mớ, của hồi môn.

-Đất nước, còn nghèo. Lương ông ta, chắc chỉ bằng, trợ cấp thất nghiệp, ở xứ cờ hoa. Vì thế, quên đi chuyện: Ông ta, tích góp được, từ đồng lương.

-Ông ta, chưa được bất cứ một ai, mời ra nước ngoài, để diễn thuyết. Và, cũng chẳng thấy, được Nhà xuất bản nước ngoài nào, đặt viết hồi kí. Vậy, không thể có thu nhập, từ 2 nguồn này.

Thưa ông Chủ tịch. Phải chăng, Nông Đức Mạnh có được nhiều tiền: Bởi ông ta, đi ăn cắp. Ông ta, đã ăn cắp của Nhân dân Việt nam. Ông ta, đã ăn cắp của Đất nước Việt nam.

Và, trong hàng ngũ của các ông: Còn bao nhiêu kẻ, như Nông Đức Mạnh?
Ông Chủ tịch. Với tư cách, là "người đầy tớ thật trung thành của Nhân dân". Ông, có dám: Công khai trả lời, cho Nhân dân Việt nam – những chủ nhân thật sự của Đất nước Việt nam, biết sự thực hay không?

7-"Cái nọ, xọ cái kia”. Viết về Nông Đức Mạnh, sao có thể, quên được người kế nhiệm: Ông Nguyễn Phú Trọng, đảng trưởng của đảng CS Việt nam.

Ông, là 1 người đẹp trai, đạo mạo và thông minh nức tiếng. Là tay, trùm lý luận của đảng CS. Cậy mình tài giỏi: Không ít lần, ông còn dám, phang cả vào, thần tượng Hồ Chí Minh.

-Từ Hồ Chí Minh, cho đến Võ Nguyên Giáp, chẳng biết có thật bụng hay không. Nhưng, ai cũng đề cao, vai trò của Nhân dân. Riêng Nguyễn Phú Trọng, thích nói ra, điều ngược lại.

Dạo ấy, đang trong lúc nước sôi – lửa bỏng, của cuộc kháng chiến chống Thực dân Pháp. Hồ Chí Minh, đã chỉ rõ: "lòng yêu nước", "tinh thần đoàn kết" và "ý chí đấu tranh bất khuất, chống giặc ngoại xâm" của Nhân dân Việt nam, luôn luôn, là nhân tố quyết định. Để, “nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước".

Nguyễn Phú Trọng, hăng hái phản bác: Trời, sinh ra đảng CS Việt nam. Và, trao cho nó, xứ mạng "đè đầu – cưỡi cổ". À quên, lãnh đạo Nhân dân Việt nam. Bất kể, họ có muốn hay không. (Muốn biết thực hư, nào có khó gì. Hãy để: đa nguyên – đa đảng. Cộng với, bầu cử Tự do. Ngay – gian, lòi ra tức khắc). Đồng thời: “sự lãnh đạo của Đảng đối với quân đội là nhân tố có ý nghĩa quyết định". Nó, làm nên mọi chiến thắng của Dân tộc Việt nam. Truyền thống, là muỗi. Nhân dân, chỉ là cái đinh gỉ.

Hồ Chí Minh chết rồi, cãi sao được, với tay học trò ngỗ nghịch.
-Nguyễn Phú Trọng, cũng chỉ rõ: Đã, có tới 160.000 đảng viên của đảng CS, bị giết trong 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Làm gì có chuyện: "Nhân dân ta, phải hy sinh nhiều của, nhiều người”, như Hồ Chí Minh, đã từng ngộ nhận. Bởi, nếu có việc đó, Nguyễn Phú Trọng, đâu có thong manh, điếc lác và lú lẫn đến mức, không nhận ra nó. Nhận ra nó, chắc chắn, ông ta đã đề cập đến nó. Và, song song với con số trên, ông ta phải đưa ra thống kê, về: số thường dân – số cán bộ, chiến sĩ (không phải là đảng viên) của các Lực lượng vũ trang, đã chết trong 2 cuộc chiến đó. Cho, vong linh của họ, đỡ tủi. Cho, thân nhân của họ, biết rằng: Họ, không bị chết oan uổng và vô nghĩa. Cho, Nhân dân Việt nam, biết được rằng: đảng CS, đã đóng góp được bao nhiêu phần trăm, trong sự hy sinh vô bờ bến của cả Dân tộc. Để, giành được, cái mà những người CS, gọi là "Độc lập – Tự do".

Dĩ nhiên, trong con mắt của ông: Không hề có, cái gọi là, cuộc Chiến tranh chống Trung quốc xâm lược, ở Biên giới phía Bắc, năm 1979. Không hề có, cái gọi là, cuộc Chiến tranh chống bè lũ diệt chủng Polpot do Trung quốc đỡ đầu, ở Biên giới Tây nam. Và, trong số 64 cán bộ – chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt nam, bị bọn "bạn vàng" của ông, sát hại một cách thê thảm, ở đáo Gạc ma: Không một ai, là đảng viên, của cái đảng, do ông, làm đảng trưởng.

lục lâm – thảo khấu, có 1 câu truyền khẩu, rất nổi tiếng: "Có dây máu, thì mới được chia phần”. Chỉ, có đảng CS Việt nam, là có "dây máu”. Do đó, theo logic của lũ giặc cỏ: Đất nước này, phải là của riêng, của đảng CS Việt nam. Từ quyền lực – Từ đất đai – Từ tài nguyên thiên nhiên. Cho đến, quyền ăn – quyền nói. Đứa nào, chỉ cần, nói trái ý của đảng CS. Đứa ấy, đã là "các thế lực thù địch và phản động". Và, chúng chỉ xứng đáng, được sống trong lao tù CS.

Nhân dân Việt nam, "tiền không đóng – gạo chẳng góp”. Một hạt máu, cũng chẳng rơi. Cớ sao, lại định đòi cướp công của những người CS? Đừng có hòng.

8-Nói đến, những người đàn ông CS. Mà, không nói đến, những người đàn bà CS. Thật là, 1 sự khiếm khuyết. Hãy xét, người đàn bà xuất sắc nhất, trong số họ: Bà Nguyễn Thị Doan, Phó Chủ tịch của nước CHXHCN Việt nam.

Đánh giá dung nhan của đàn bà, cổ nhân xếp theo thứ tự: mặt (phải tươi như) hoa – da (phải mịn như) phấn. Bà Doan, được cái vế đầu: Lúc nào cũng thấy, bà cười toe toét.

Giáo sư Nguyễn thị Doan, có tận mấy bằng Tiến sĩ. Chứng tỏ, bà thông minh vượt trội. Bà, hiểu dân mình, kĩ lắm. Thế nên, mới được đảng CS, cử làm, Phó Chủ tịch nước. Bà, được bọn Tư bản, cấp học bổng. Để, ăn dầm – nằm rề tại đó, hàng chục năm trời. Người tử tế, phải nhớ ơn cưu mang và bốc chúng, lên tận mây xanh. Thế, mới phải đạo. Còn bà? "Khỏi vòng, cong đuôi" – "qua sông, dí .ồn vào sóng". Bà, chửi chúng thậm tệ, theo "định hướng” của đảng bà.

Từ so sánh, cuộc sống và sinh hoạt của 1 phó Chủ tịch nước, ở Việt nam. Với cuộc sống chui nhủi – vất vả của 1 nữ nghiên cứu sinh, ở các nước Tư bản. Bà thấy, sướng hơn gấp vạn lần. Từ đó, hấp tấp khái quát luôn: “Nhà nước ta là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của Nhân dân, do Nhân dân và vì Nhân dân... khác hẳn về bản chất và cao hơn gấp vạn lần so với dân chủ tư sản". Mồm, thì nói như thế. Nhưng cả bà, lẫn cái đảng của bà, vẫn không quên, lăn xả vào vòng tay lông lá của chúng. Để, cầu cạnh – Để, vay mượn – Để, xin xỏ chúng. Cho dù, đó chỉ là, những món ODA còm. Vét ra, từ nồi cơm thừa – canh cặn của nhà chúng nó.

"Các thế lực thù địch và phản động", chúng thường dựa vào đó, để dè bỉu: "Đỉnh cao trí tuệ", mà còn như thế. Mặt bằng của tầng lớp trí thức CS, còn "khủng” đến cỡ nào?

Riêng tôi, chưa từng, trèo lên cái tàu bay, để ra nước ngoài. Chưa biết, bọn Tư bản, chúng sống ra sao. "Ếch, ngồi đáy giếng".Vì thế, không dám loạn ngôn, bình luận lời bà. Chỉ dám rụt rè, đưa ra vài nhận xét, như thế này:

Bà Doan, hiểu rất rõ, bản chất của cán bộ CS. Biết, chúng "ăn của dân, không từ một cái gì nữa". (Không từ 1 cái gì, nghĩa là: cứt, chúng cũng chẳng từ). Nói trắng ra, bà chê chúng (dĩ nhiên, phải trừ bà ra), sống rất bẩn thỉu. Thế mà, chế độ Tư bản, còn bẩn thỉu hơn cả "vạn lần". Eo ơi! Kinh khủng quá – Tởm lợm quá. Và, tôi tự an ủi: Mình, còn may mắn chán. Vì, được sống, dưới ách cai trị, thừa mứa lương tâm của những người CS:

Nhà nước "pháp quyền CS", mới chỉ cướp của tôi. Chưa thấy, họ làm phiền tôi. Biết đâu đấy, sống dưới chế độ khổ sai của bọn Tư bản (Ấy là, bà Doan bảo thế): "Cướp của", thì chắc là, giống CS rồi. Bởi, "chó mực, ở đâu mà chẳng đen". Chỉ sợ, bọn khốn nạn đó, làm thêm động tác "hại người". Tỷ như:

-Quăng cho “2 cái bao cao su, đã qua sử dung". Hoặc, dúi cho, mấy tép ma túy tổng hợp. Hoặc, vu cho là, đã "học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Hoàng đế Nông Đức Mạnh", trong viêc trốn thuế. Hoặc, chụp cho cái mũ: "dám to gan, vạch trẩn sự thực kinh tởm của chế độ Tư bản chó chết"…Tóm lại, là vu khống. Để, nhốt tù.

-Cũng có thể, đang đi trên đường: Vài thám tử, kính đen che mắt – khẩu trang bịt mõm, vè vè xe đến. Áp sát và bắt cóc. Rồi, đưa đến 1 nơi nào đó. Mà vợ con, chẳng bao giờ biết nữa.

-Đơn giản hơn, là tai nạn giao thông. Hoặc, ngộ độc thức ăn, chẳng hạn.
-Cũng có thể, quấy nhiễu nơi làm ăn. Hoặc, làm hại người thân…
Đã là "chó má", chúng từ cái gì.

Muôn năm, chế độ CS. Chỉ “cướp của", mà không "hại người".

Tổ sư, chế độ Tư bản. Vì, chúng chuyên bịp bợm. Khiến, Nhân dân ở đó, sống lầm than. Nhưng, họ vẫn tưởng, mình đang ở trên Thiên đàng.

Chỉ khi nào, tận mắt, nhìn thấy cuộc sống của bọn đầy tớ, của Nhân dân Việt nam. May ra: Họ, mới hết u mê. Họ, mới thèm nhỏ rãi. Họ, mới nổi máu tham. Họ, mới có đủ dũng khí. Để, vùng lên, làm cuộc Cách mạng, lật đổ chế độ Tư bản thối nát. Và, xây dựng ở đó, thiên đường CS. Sa chân vào đó, họ sẽ được nếm mùi "thiên đường". Sa chân vào đó, họ mới nhận ra 1 chân lý, hết sức giản đơn: “Đã là thiên đường, dĩ nhiên, phải chấp nhận, mọi sự khác thường ở đó".

Ở thiên đường đó: Những ông chủ - bà chủ, không có quyền, dùng lá phiếu của mình, để lựa chọn lũ đầy tớ. Chúng, xách súng đến: Bắt họ, phải chấp nhận, để cho chúng, được độc quyền làm "đầy tớ". Bài vị Tổ tiên của ông chủ, chúng ném hết ra sông. Thay vào đó: Chúng, bắt Nhân dân, phải xì xụp cúng vái sư phụ mắt xanh – râu xồm – mũi lõ của chúng.

Ở thiên đường đó: Những ông chủ - bà chủ, phải làm quần quật, để nuôi lũ đầy tớ. Nhưng, họ không có quyền, phân phối của cải, do họ làm ra. Họ, cũng chẳng có quyền, định đoạt tài sản, do Tổ tiên để lại. Những thứ đó, nhất nhất, đều bị, buộc phải trao cho lũ đầy tớ. Để, “chúng lo".

Ở thiên đường đó: Lũ đầy tớ, tuyệt đại đa số, có năng lực tồi. Chúng, “làm theo năng lực” tồi ấy. Nhưng, lại được “hưởng theo (những) nhu cầu" hết sức tham lam và quái đản của chúng.

Ở thiên đường đó: Lũ đầy tớ, được quyền tự do tuyệt đối. Chúng, nói ngược – là ngược. Chúng, nói xuôi – là xuôi. Chúng, ăn ra đấy – Chúng, ỉa ra đấy, những ông chủ - bà chủ, nhìn thấy mười mươi, cũng phải câm mồm. Chậm hoặc khác ý, chúng đánh cho bỏ mẹ.

9-Thưa ông Chủ tịch. Từ xưa đến nay, những người CS các ông, bất chấp thực tế, cứ xưng xưng lên rằng: "đảng ta, là đạo đức – là văn minh". Các ông, dùng súng đạn. Các ông, dùng nhà tù. Các ông, bắt người dân chúng tôi, nhắm mắt – bịt mũi, tiêu hóa mệnh đề đó. Ông ơi: Đạo đức gì, lũ kẻ cướp. Nhìn thấy của cải của người khác, chúng tối sầm mắt mũi lại. Văn minh gì, quân lừa đảo. Chuyên, nói 1 đàng – làm 1 nẻo.

Phó thường dân như tôi: Nhất định, không học theo, cả cái “đạo đức sáng ngời", lẫn cái "văn minh chói lọi" của những người CS. Bởi, nó xa lạ với Dân tộc Việt chúng tôi. Dân tộc Việt chúng tôi, sống hiền hòatương thân – tương ái. Không bao giờ, công khai kêu gọi và khuấy lên hận thù. Kiểu như: "Trí – Phú – Địa – Hào, đào tận gốc – trốc tận rễ”. Để, làm 1 cuộc diệt chủng: Tiêu diệt, cả 1 giai cấp. Nhà nhà dạy con, phải biết ơn sinh thành và kính trọng cha mẹ. Chẳng ai, dạy con làm những việc thất đức. Tỷ như: Đấu tố, chính cha mẹ đẻ của mình.

Khi, tôi gặp khó khăn – hoạn nạn: Bao người, đã chìa bàn tay nhân ái ra, cứu giúp. Mà họ, nào có dư giả gì. Ai cũng mong, tôi lấy lại được tiền của chính quyền CS. Để, hoàn lại cho bà con. Ai ngờ, tôi gặp phải lũ cướp.

Không thể, sống trơ trẽn và khốn nạn, như những người CS các ông. Tôi, đã phải đứt ruột, bán đi ngôi nhà thân yêu, ở 208 phố Định Công Thượng. Để, 1 phần, trả nợ cho chính Ngân hàng CS. Một phần, trả nợ cho những người, đã yêu quý và giúp đỡ tôi. Một phần khác, làm lương khô, dự trữ cho vợ con. Cả nhà tôi, bây giờ, tạm tá túc tại 544 đường Láng – Đống đa – Hà nội. Nếu cần liên hệ, thậm chí muốn bắt người: Tôi, luôn đợi các ông, tại địa chỉ đó.

10-Ông Chủ tịch. Vẫn biết, chính quyền CS của các ông, có sức mạnh của sắt thép. Các ông, có thể ho ra lửa – mửa ra khói. Các ông, sẵn sàng làm bất cứ việc gì. Miễn sao: "Không phải, chia quyền lãnh đạo Đất nước, cho bất cứ 1 ai khác. Ngoài, đảng CS". Các ông, những "đỉnh cao trí tuệ của nhân loại". Các ông, có chí lớn. Các ông, mới ôm mộng "tranh bá – đồ vương”. Các ông, ương ngạnh độc quyền. Trong khi, chẳng hiểu gì, về phép trị Nước – an Dân.

Về phần mình, phải tự thú nhận: Dung mạo của tôi, ma chê – quỷ hờn. Tâm địa của tôi, tàn bạo – độc ác. Tài, thì hèn – Chí, thì cùn. Nên, tôi chỉ thích, đi chăn lợn. Tôi, yếu – mềm như 1 cây nến. Cực chẳng đã, mới phải viết, những bức thư đòi tiền kiểu này, gửi đến các ông. Không biết, các ông có rộng lượng, mà bỏ qua. Hay, đã sẵn sàng: Để, thắp lên ngọn nến Nguyễn Tiến Dân? Bởi, các ông, chủ quan cho rằng:

Mình, đã có những cán bộ, giỏi đến mức: Có thể, đổi trắng – thay đen.

Mình, có thể, trơ tráo đến mức: Dùng, lũ kẻ cướp, làm quan tòa và đẩy nạn nhân của chúng, xuống ghế bị cáo?
Mình, không bao giờ hèn hạ và sợ lão "Dân già”, đến mức: Không dám mở, 1 phiên tòa công khai. Cho Nhân dân và các nhà báo trong nước và quốc tế, tự do đến dự.

Nếu, các ông đã thật sự sẵn sàng: Ngọn nến ấy, xin tình nguyện, cháy lên. Để, góp phần xua đi màn đêm ngột ngạt – dối trá, đang bao trùm, cả xã hội Việt nam hiện nay. Nguồn sáng ấy, dù chỉ là le lói. Nhưng, phải có nó, Nhân dân Việt nam, mới sử dụng được "kính chiếu yêu". Gian – tà, sẽ hiện ra, rõ mồm một. Việc đó, nguy hiểm cho các ông lắm đấy.

Cuối cùng, nhắc ông Chủ tịch: Trời, thì hanh. Dưới chân các ông đứng, lại toàn là cỏ khô. Chỉ cần, 1 giọt nến cháy rơi xuống, hậu quả sẽ khôn lường. Cuộc Cách mạng Tunisia và mùa xuân Ả Rập: Khởi đầu, cũng chỉ từ, ngọn đuốc tự nguyện của chàng trai Mohamed Bouazizi.

Ông Chủ tịch, làm gì mà không biết: Giữa "Dân già" và Bouazizi, có sự khác nhau căn bản, về chất.
Đừng có dại, đốt lửa lên. Để, ngọn lửa đó, có thể thiêu cháy, chính mình.


Chào ông.

Nguyễn Tiến Dân

T/B:

-Tôi, đã nhờ tướng Nguyễn Đức Chung, Giám đốc Sở CA Hà nội, kiểm duyệt và chuyển lá thư này đến tận tay ông. Ông ta, không thể phản bác được, bất cứ 1 luận điểm nào, mà tôi đã nêu ra trong lá thư này. Ông ta, im lặng - bật đèn xanh, cho tôi công khai lá thư này. Không tin, ông có thể, đọc nó tại đây.


Kính gửi: Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung,

Giám đốc Sở Công an Thành phố Hà nội.

Đại biểu Quốc hội nước CHXHCN Việt nam


Tên tôi là: Nguyễn Tiến Dân.

Địa chỉ: 208 phố Định Công Thượng – quận Hoàng mai – Hà nội .


Điện thoại: 0168-50-56-430.

Đã nhiều lần, viết thư cho ông. Nhưng, chưa lần nào, nhận được hồi âm. Những lá thư ấy, được cán bộ của phòng Chống phản động CA Hà nội, nhận trực tiếp từ tay tôi, ngay tại cổng chính của Sở CA Hà nội. Do đó, không thể nói, nó bị thất lạc và chưa đến tay ông. Sự im lặng của ông, chỉ có mỗi cách giải thích: Ông nói riêng và những cán bộ CS nói chung, đều rất khinh dân. Đối với đảng CS, người dân chúng tôi, thân phận, không hơn gì, bầy nô lệ. Chúng tôi, chỉ có bổn phận duy nhất: Đi làm, để nuôi các ông. Còn các ông, chỉ có bổn phận duy nhất: Bảo vệ đảng CS. Tâm tư – nguyện vọng của dân chúng, không phải, là mối quan tâm hàng đầu của các ông.

Thưa ông, cho đến giờ phút này: Tất cả những lời, mà các ông hứa – Tất cả những gì, mà các ông ký, đều đã theo gió mà bay đi. Làm việc với các ông, tôi đã hiểu, tại sao dân gian có câu: "Nói như Vẹm". (VM – Việt minh)

Tuy vậy, tôi vẫn cố, kiên nhẫn thêm 1 lần nữa. Tôi, gửi cho ông, thư đòi tiền chính quyền CS. Ông, đọc và góp ý cho tôi nhé. Trường hợp, ông đồng tình với lá thư này: Xin ông, không cần thiết, phải thư qua – từ lại làm gì. Ông chỉ cần, im lặng như mọi lần. Thế, là đủ. Tôi, không dám, đụng đến thì giờ quí báu của ông.Vì biết, ông còn trăm công – ngàn việc, phải lo.

To, như bảo vệ đảng CS. Sao cho, nó không đi theo vết xe đổ của Nga xô và khối CS Đông Âu.

Nhỏ, như tìm kiếm lũ con nít: Mang cờ đỏ búa liềm, nhảy nhót – hát vang: "Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng", ở vườn hoa Lý Thái tổ, ngày 14-3-2015.
Ngày ấy, cách đây 27 năm: Tổ quốc Việt nam của chúng tôi, bị mất đảo. Nhân dân Việt nam chúng tôi, bị mất đi 64 người con ưu tú. Các Anh, được lệnh đứng yên. Để, bọn “bạn vàng” của các ông, sát hại. Đó, là ngày giỗ của các Anh. Vì thế, nó không bao giờ, có thể, là ngày vui đại thắng của Nhân dân Việt nam và Tổ quốc Việt nam của chúng tôi.

Bọn, dùng vũ lực, cưỡng chiếm biển – đảo, sông – núi và đất đai của Tổ quốc chúng tôi: Chúng, là quân cướp nước. Đánh bạn, với quân cướp nước, chỉ có thể, là bè lũ bán nước.

Quân cướp nước vui. Vì, chúng cướp được của. Bè lũ bán nước vui. Vì, đi đêm với quân cướp nước, chúng được lũ giặc kia, lại quả. Bằng quyền lực – Bằng tiền vàng – Bằng rượu ngon và gái đẹp.

Cờ đỏ - búa liềm, được DLV trưng ra. Lời hát, được cất lên. Quá bằng, chúng tố cáo: Đó, ngày vui đại thắng của đảng CS Việt nam. Quá bằng, chúng tố cáo: đảng CS Việt nam, là lũ bán nước.

May mà, ông đã công khai cải chính: đảng CS, không cùng hội – cùng thuyền với lũ DLV đó. Bọn, dám công khai, bày tỏ niềm hân hoan và nguyện cam tâm, đem tấm thân dê – chó ra, để làm tôi tớ cho giặc.
Sao, ông không ráo riết, lùng bắt chúng. Để, chứng minh cho lời nói của mình. Chưa bắt được chúng: Bởi, nghiệp vụ của ông, quá tồi. Chứ làm sao, Nguyễn Đức Chung, lại có thể, đồng lõa với lũ phản Quốc. Phải không ông?

Ông ơi. Khi nào, bắt được chúng: Hãy, mang chúng ra, mà xử công khai. Đồng thời, trị tội chúng thật nghiêm. Để, chứng minh với Nhân dân Việt nam, rằng: Đảng CS Việt nam, không bao giờ, đồng lõa với giặc. Đảng CS Việt nam, không bao giờ quên, những người con ưu tú nhất của Dân tộc, đã ngã xuống: Cho đảng CS, được lên cầm quyền. Cho đảng CS, được ăn trên – ngồi trốc, trên đầu trên cố Nhân dân Việt nam.

Không bắt được chúng, chứng tỏ: Mình, vừa dốt – vừa hèn. Dám bắt chúng: Sự nghiệp của mình, được coi như, chấm dứt tại đây. Toàn những, "nhiệm vụ bất khả thi". Ông nhỉ.

Hà nội, ngày 31 tháng 3 năm 2015

Chào ông


Nguyễn Tiến Dân

T/B: -Nhờ ông, gửi giúp bức thư đính kèm, đến tay Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.

-Nếu, 2 ông không có ý kiến gì: 7 (bảy) ngày sau, xin công khai, cả 2 lá thư này.


Quảng Cáo

No comments:

Post a Comment