Affichage des articles dont le libellé est tự do hóa. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est tự do hóa. Afficher tous les articles

30/05/2017

Nhà giáo Phạm Toàn và chuyện Tôi đi học


Nhà giáo Phạm Toàn



(GDVN) - Đóng góp cho công cuộc chấn hưng Giáo dục cần phải được huy động bằng sức lực và tâm trí của những cá nhân và những nhóm tác giả – đó là tự do và dân chủ...


Để mở đầu


Phạm Toàn
Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường – nhà văn Thanh Tịnh trong truyện ngắn “Tôi đi học” đã nhớ lại như vậy. 

Sau này, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trong bài hát “Em là hoa hồng nhỏ” cũng sẽ nhắc đến cái tâm trạng học trò kia, không hoang mang mà mơ màng như chàng nhạc sĩ du ca họ Trịnh vậy:


"… Trang sách hồng nằm mơ màng ngủ 
Em gối đầu trên những dòng thơ …"  


Còn có những cách nhìn khác đối với nhà trường. Các “đại gia” xây những ngôi trường đồ sộ có cách nhìn khác với nhà từ thiện lên vùng núi cao, thở dài rồi lập Dự án cơm có thịt. 

Như thể ở nơi này bữa cơm vật chất vẫn đang còn cần thiết hơn bữa cơm tinh thần có tên gọi là nhà trường!

Cuối cùng, có khái niệm nhà trường trong con mắt nhà giáo dục gọi tên là  phương thức nhà trường – cái phương thức cần cho con em giàu và nghèo, đói và no, lành và rách, miễn là những con em khao khát được nên người – con người Việt Nam thiết tha xây dựng đất nước Việt Nam. 

Cái phương thức nhà trường đó gồm có những yếu tố gì và nó vận hành như thế nào?