Sunday, September 4, 2011

TRUNG HOA

Bất chợt đọc được một bài thơ rất hay của Lưu Quang Vũ đăng trên trang Bình Chọn thơ hay
Như Lưu Quang Vũ, người Việt Nam nào không có một Trung Hoa rất đẹp trong trí tưởng thơ ngây của mình được ghi dấu bởi những tác phẫm văn chương của họ. Vũ cũng khinh thị trước một Trung Hoa đại diện bởi những Mã Viện, Vương Thông, Liễu Thăng, Tôn sỹ Nghị...Nhưng vì Trung Hoa trong tuổi thơ của Vũ quá đẹp nên Vũ vẫn vượt qua để yêu được bác Võ Tòng. Bài thơ nầy làm từ năm 1974 nên Vũ chưa bị căm phẫn trước một Trung Hoa cộng sản của thời Hoàng Sa, của 1979 máu tràn qua biên giới, của 1988 Gạc Ma, của đường lưỡi bò, của trấn lột ngư dân vô tội, của sự hống hách thiên triều ngày nay...Ước gì không có một Trung Cộng xấu xa để ai cũng giữ được một Trung Hoa trong mộng như Vũ. 
Không hiểu sao tôi lại bắt gặp được bài thơ nầy vào lúc nầy, thích quá nên cứ đăng lên, xem như là món quà tặng cho sứ giả họ Đới để tỏ rõ thiện chí. Khách đến nhà không trà thì nước vậy.                                                                              

TRUNG HOA 
      Lưu Quang Vũ


Gió bấc thổi từ xứ xa
Bên kia núi cao sừng sững
Trung Hoa.

Trung Hoa của tuổi thơ
Tiếng ngựa hí đêm khuya
Đoàn xe Chiến Quốc đi trong tuyết
Rũ rượi tóc râu, đao thương sáng quắc
Não bạt thanh la xủng xoẻng
Dữ tợn mà sầu thương.

Bờ sông trắng hoa dương
Chia ly buồn đứt ruột
Dậm chân hát mà từ biệt
Đường thì vằng vặc.

Ào ạt Hoàng Hà
Quán núi đêm hàn rượu nóng
Vạt áo xanh giang hồ
Những mắt xếch Võ Tòng
Những đầm sâu Thuỷ Hử
Người đi như nước đông như cỏ
Sáng suốt và tối tăm
Uyên thâm mà nhẹ dạ
Tin ngay mọi điều, dám làm tất cả
Cái người Tàu kỳ lạ
Ngồi dầm củ cải giữa đêm khuya...

Lòng kiên nhẫn của người
Trải ra trên mặt đất
Ở bất cứ nơi nào có khói
Trung Hoa
Nét bút vờn như cánh hạc vút qua
Lóng lánh tay ngà rượu đỏ
Bể thịt rừng xương Kiệt Trụ
Những hôn quân bạo chúa
Những hoàng hậu hồ tinh
Những anh gàn và những triết nhân
Hái rau vi, mơ giấc bướm
Trung Hoa Tây Thi, Trung Hoa Lý Bạch.

Trung Hoa đói rách
Xác người chết trận trắng xương phơi.
Trung Hoa tuổi thơ tôi
Đâu phải chỉ bầy ngựa dữ
Đêm lửa đuốc Chi Lăng
Gò Đống Đa vùi xác vạn quân Thanh
Nhưng Mã Viện, Liễu Thăng, Sầm Nghi Đống...
Không ngăn nổi lòng tôi yêu bác Võ Tòng

Cố cung xưa bao đảo lộn kinh hoàng
Như sóng biển không ngừng một phút
Dưới liễu xanh, lũ quỉ đổi thay màu
Trong chiêng trống, tiếng loa gào thét
Chín trăm triệu người ồn ào mà nín lặng
Trung Hoa muốn gì
Nhân dân đi về đâu?

Đêm nay
Trang sách tuổi thơ đưa tôi gặp lại
Gian nhà nhỏ ven thành
Vách lủng lẳng cỏ khô, lá thuốc
Một người đầu trọc
Áo bông đen khuy vải cũ sờn
Một người không râu lừng lững ngồi im
    Giữa hũ lọ, mực tàu, chăn rách
    Chồng sách dầy, đĩa đèn dầu leo lắt
    Tuyết rơi trắng xoá ngoài thềm
    Tư Mã Thiên
    Một mình ngồi thức
    Tư Mã Thiên mắt nhìn sáng quắc
    Hiểu đời, hiểu nước, hiểu dân mình
    Một ông Tư Mã Thiên
    Ngàn ông Tư Mã Thiên
    Muôn ngòi bút uy nghiêm
    Đang ghi sâu mọi việc
"Hồn bạo chúa nghiến răng trong bụi cát
Mọi ngai vàng, theo lửa hóa tro than..."

Trung Hoa khổng lồ, Trung Hoa đau thương
Mai tan hết mây mù mưa xám
Trung Hoa Võ Tòng, Trung Hoa Lý Bạch
Lại là Trung Hoa từ tuổi nhỏ ta yêu...

(1974)

 


Danh sách các ý kiên(trong Binhchonthohay,com)

TẠ TỐN
Đọc một bài thơ hay mà ta tím gan tím ruột, nhất là câu cuối "Lại là Trung Hoa từ tuổi nhỏ ta yêu ..."
Tốn tôi, và không chừng cũng như nhiều bạn hữu hắc bạch giang hồ khác, đều có một Trung Hoa để yêu: Trung Hoa thơ ca, Trung hoa lịch sử, Trung Hoa Lý Bạch, Đỗ Phủ, Trung hoa Củng Lợi, Trương Nghệ Mưu ...
Thế nhưng cương quyết không thể nào quên khúc ruột Trường Sa, hay làm ngơ trước dòng MêKông đang bị bóp cổ.
Thế giới tốt đẹp lên nhờ có thi ca; lại xấu xa bẩn chật bởi cái thứ "Chủ nghĩa dân tộc"
Buồn Thay!
Bạn Tạ Tốn
Tôi xin mạn phép được nhận Tạ Tốn làm "bạn". Anh nói thật đúng ý của tôi. Đúng là chúng ta yêu thơ ca, yêu lịch sử, yêu văn hóa Trung Hoa nhưng... Làm sao quên được khúc ruột Trường Sa, Hoàng Sa???

6 comments:

  1. Lưu Quang Vũ là một nhà thơ lớn của Việt Nam.

    ReplyDelete
  2. thơ như vậy thì Hữu thỉnh chỉ đáng xách dép cho Lưu Quang VŨ

    ReplyDelete
  3. Đới sắp qua nên mời Đới món quà nầy là hợp lý. Để chúng nó biết dân VN rất yêu TQ nhưng do chúng quá tồi tệ, tiểu nhân và ca độc nên dân VN không thể nào chịu chúng nó nổi

    ReplyDelete
  4. L Q VŨ cũng đã linh cảm không tốt về bọn này rồi
    Trong chiêng trống, tiếng loa gào thét
    Chín trăm triệu người ồn ào mà nín lặng
    Trung Hoa muốn gì
    Nhân dân đi về đâu?
    ..............
    Trung Hoa khổng lồ, Trung Hoa đau thương
    Mai tan hết mây mù mưa xám
    Trung Hoa Võ Tòng, Trung Hoa Lý Bạch
    Lại là Trung Hoa từ tuổi nhỏ ta yêu...

    ReplyDelete
  5. Tôi không đồng ý lắm với nhận xét của bác Chênh khi viết: Bài thơ nầy làm từ năm 1974 nên Vũ chưa bị căm phẫn trước một Trung Hoa cộng sản của thời Hoàng Sa, của 1979 máu tràn qua biên giới, của 1988 Gạc Ma, của đường lưỡi bò, của trấn lột ngư dân vô tội, của sự hống hách thiên triều ngày nay.

    Thật sự ra thi nhân đã tiên tri điều này trong lời thơ của mình dù khi ấy Trung quốc không gây hấn với ai:

    Cố cung xưa bao đảo lộn kinh hoàng
    Như sóng biển không ngừng một phút
    Dưới liễu xanh, lũ quỉ đổi thay màu
    Trong chiêng trống, tiếng loa gào thét
    Chín trăm triệu người ồn ào mà nín lặng
    Trung Hoa muốn gì
    Nhân dân đi về đâu?

    Nhận định này rất đúng trong hiện tình ngày nay. Tôi cho rằng đây là một bài thơ tiên tri huyền nhiệm.

    ReplyDelete
  6. Trung Hoa ngôn ngữ véo von
    An Nam hoà trộn quạ con hoá gà !
    Trung hoa điệu vủ nghê thường
    Mang sang Nam quốc nghệ thương phát tài

    Trung hoa không đánh mà gài
    Hoà chung hai nước cơm ta cháo người
    Trung Hoa thư hoạ ngọn ngành
    Từ trên xuống dưới , tả hành hữu sang

    Qua đò mắc cạn giữa dòng
    Muốn đi vào thải phải điền chữ "Tiêu"
    Trung Hoa không có Tiện từ
    Thôi thì phan đại " I à hỏi " ai !

    Nam Bang ải Quỷ cũng qua
    Sang ngày không được vượt đêm xóm làng
    Trung Hoa chưa đánh đã la
    Phơi thây chiến mã đôi bên tương tàn

    Trung Hoa vợ mới thường niên
    Thật thà như đếm sanh con chật thềm
    Văn Lang hoà bạn trung hoà
    Gọi ba và má " tụi mầy cùng ăn "

    Trung Hoa liệt Quốc sử nguồn
    Tràn lang khắp ngỏ Lộn trùng Âu Cơ !
    Sử Việt lại khóc Nguyễn Du
    Trung Hoa lịch lãm phồn vinh Hải Phòng .

    Nhớ xưa lạc mẹ đỏ non
    Bà ta hỏi sửa Thím Xìn thép đêm
    Nay ta thành tánh danh tên
    Máu ta có sửa thím Xìn hoà nên

    Ai mang chia cách thịt xương ?
    Máu chia chủng loại như là Lenxary
    Đầu thời về với Việt Nam
    Đít ta sẽ gửi Trường Sa qua Tầu

    Trung Hoa là cả chung hoà
    Của ai trả nấy lầm nhà chịu chung
    Anh hùng đâu kiếm đứa nghèo
    Leo sang Lâng quốc rỏ tình Việt , Hoa

    ReplyDelete