Thứ Năm, ngày 06 tháng 9 năm 2012

SỰ ĐÁNG SỢ CỦA NƯỚC MỸ?

Đây là phần lược dịch bài diễn văn của Đại tướng Trung cộng Lưu Á Châu, hiện đang là Chủ nhiệm Chính trị Lực lượng Không quân của Quân khu Bắc Kinh. Bài viết nầy tôi đã đọc nhiều lần từ lâu rồi nhưng bây giờ đọc lại vẫn thấy thấm thía. Muốn cạnh tranh ngang ngửa với đối thủ của mình thì phải biết nhìn nhận về họ một cách tỉnh táo và đàng hoàng, đừng có ngu dốt lu loa lên rằng họ là "thế lực thù địch" chỉ toàn xấu xa tồi tệ.

Trong quá khứ, vì để giúp Trung Hoa thoát khỏi ách thống trị thực dân mà Mỹ đánh bại Nhật, họ có cống hiến lớn đối với tiến bộ văn minh của xã hội Trung Hoa. Hai nước Trung Hoa - Mỹ không có xung đột lợi ích căn bản. Ngày nay, do lợi ích của Mỹ rải khắp toàn cầu nên 2 nước có xung đột. Nhưng chúng ta vẫn phải dùng tấm lòng đạo đức để bình xét sự vật chứ không thể kích động. Tôi từng nói rằng đối với Nhật, một nước từng tàn sát mấy chục triệu đồng bào ta, mà chúng ta thường xuyên nói 2 nước "phải đời đời kiếp kiếp hữu hảo với nhau". Thế thì chúng ta có lý do nào để căm ghét nhân dân Mỹ từng giúp ta đánh bại Nhật?
Đâu là chỗ thực sự đáng sợ của nước Mỹ?

Tuy rằng Mỹ có quân đội mạnh nhất thế giới, khoa học kỹ thuật tiến bộ nhất thế giới, nhưng tôi cho rằng những cái đó không đáng sợ. Nghe nói máy bay tàng hình của Mỹ thường xuyên ra vào bầu trời Trung Quốc rất thoải mái, nhưng điều ấy chẳng có gì đáng sợ cả. Cái đáng sợ của họ không phải là những thứ ấy.
Năm 1972, tôi học ở Đại học Vũ Hán, lên lớp giờ chính trị. Một thầy giáo khoa chính trị nói: "Nước Mỹ là đại diện của các nước tư bản mục nát, suy tàn, đã sắp xuống mồ, hết hơi rồi." Tôi, một sinh viên công nông binh mặc bộ quân phục, đứng ngay lên phản bác: "Thưa thầy, em cảm thấy thầy nói không đúng ạ. Tuy rằng nước Mỹ không giống Trung Quốc là mặt trời nhô lên lúc 8- 9 giờ sáng, nhưng Mỹ cũng chẳng phải là mặt trời đang lặn gì gì đó, mà là mặt trời lúc giữa trưa ạ."
Thầy giáo bực mình, tái mét mặt ấp úng nói: "Cái cậu học sinh này, sao dám nói thế hả!" Ông ấy không hỏi tôi tại sao lại nói thế, mà dùng một chữ "dám". Lúc đó tôi thấy hết tâm trạng của ông.
Chính là cái nước tư bản mục ruỗng suy tàn ấy vào thập niên 90 thế kỷ trước đã lãnh đạo cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật mới nhất trên thế giới. Tôi tốt nghiệp đại học đúng vào lúc bắt đầu cải cách mở cửa. Tôi lại có một quan điểm: Nước Mỹ là quốc gia do hàng chục triệu con người không yêu tổ quốc mình hợp thành, nhưng họ đều rất yêu nước Mỹ. Hồi ấy rất nhiều người lãnh đạo vừa chửi Mỹ vừa gửi con cái mình sang Mỹ. Một sự tương phản lớn!
Vậy thì cái đáng sợ của Mỹ là ở đâu? Tôi cảm thấy có ba điểm.
Điểm thứ nhất, không thể coi thường cơ chế tinh anh của Mỹ. Chế độ cán bộ, chế độ tranh cử của Mỹ có thể bảo đảm những người quyết sách đều là tinh anh. Bi kịch của Trung Quốc chúng ta, lớn đến nhà nước, nhỏ tới từng đơn vị, phần lớn tình hình là người có tư tưởng thì không quyết sách, người quyết sách thì không có tư tưởng. Có đầu óc thì không có chức vụ, có chức vụ thì không có đầu óc.
Nước Mỹ ngược hẳn lại, cơ chế hình tháp của họ đưa được những người tinh anh lên. Nhờ thế, 1 là họ không mắc sai lầm; 2 là họ ít mắc sai lầm; 3 là mắc sai lầm thì có thể nhanh chóng sửa sai. Chúng ta thì mắc sai lầm, thường xuyên mắc sai lầm, mắc sai lầm rồi thì rất khó sửa sai.
Mỹ dùng một hòn đảo Đài Loan nhỏ xíu để kiềm chế Trung Quốc chẵn nửa thế kỷ. Nước cờ này họ đi thật linh hoạt, thật thần kỳ. Một Đài Loan làm thay đổi hẳn sinh thái chính trị quốc tế. Điều tôi lo ngại nhất là bộ khung chiến lược phát triển Trung Quốc trong thế kỷ mới sẽ vì vấn đề Đài Loan mà biến dạng. Ngày nay, đối với các dân tộc có thế mạnh thì tính quan trọng của lãnh thổ đã giảm nhiều, đã chuyển từ tìm kiếm lãnh thổ sang tìm kiếm thế mạnh của quốc gia.
Người Mỹ không có yêu cầu lãnh thổ đối với bất cứ quốc gia nào. Nước Mỹ không quan tâm lãnh thổ, toàn bộ những gì họ làm trong thế kỷ XX đều là để tạo thế. Tạo thế là gì? Ngoài sự lớn mạnh về kinh tế thì là lòng dân chứ còn gì nữa! Có lòng dân thì quốc gia có lực ngưng tụ, lãnh thổ mất rồi sẽ có thể lấy lại. Không có lòng dân thì khẳng định đất đai sở hữu sẽ bị mất. Có nhà lãnh đạo quốc gia chỉ nhìn một bước. Nước Mỹ hành sự thường nhìn 10 bước. Vì thế cho nên mỗi sự kiện lớn toàn cầu xảy ra sau ngày Thế chiến II chấm dứt đều góp phần làm tăng cường địa vị nước Mỹ. Nếu chúng ta bị họ dắt mũi thì có thể sẽ mất hết mọi con bài chiến lược.
Tôi nhiều lần nói là trung tâm chiến lược của Mỹ sẽ không chuyển sang châu Á đâu (?), song điều đó không có nghĩa là Mỹ không bao vây Trung Quốc. Rất nhiều bạn chỉ thấy Mỹ bao vây Trung Quốc về quân sự, cũng như rất nhiều người chỉ thấy khoảng cách chênh lệch về KHKT và trang bị vũ khí giữa 2 nước mà chưa nhìn thấy sự mất cân đối nghiêm trọng hơn sự lạc hậu về trang bị trên mặt chiến lược lớn, nhất là trên tầng nấc ngoại giao.
Sau vụ 11/9, Mỹ nhanh chóng chiếm Afghanistan trong vòng 2 tháng, từ phía Tây bao vây Trung Quốc. Sức ép quân sự của Nhật, Đài Loan, Ấn Độ cũng chẳng bớt đi. Xem ra chúng ta giành được từ vụ 11/9 một số lợi ích trước mắt, song các lợi ích đó không quá 1- 2 năm có thể biến mất. Tôi cho rằng bao vây chiến lược đối với Trung Quốc là một kiểu khác, không phải là quân sự mà là siêu việt quân sự.
Bạn xem đấy, mấy năm gần đây các nước xung quanh Trung Quốc tới tấp thay đổi chế độ xã hội, biến thành cái gọi là quốc gia "dân chủ". Nga, Mông Cổ thay đổi rồi, Kazakhstan thay đổi rồi. Cộng thêm các nước trước đây như Hàn Quốc, Phillippines, Indonesia, lại cộng thêm vùng Đài Loan (Nay thêm Miến Điện-Lời người gởi). Đối với Trung Quốc, sự đe doạ này còn ghê gớm hơn đe doạ quân sự. Đe doạ quân sự có thể là hiệu ứng ngắn hạn, còn việc bị cái gọi là các quốc gia “dân chủ” bao vây là hiệu ứng dài hạn.
Điểm thứ hai, sự độ lượng và khoan dung của nước Mỹ. Bạn nên sang châu Âu, sau đó sang Mỹ, bạn sẽ thấy một sự khác biệt lớn:Sáng sớm, các đường phố lớn ở châu Âu chẳng có người nào cả, còn tại Mỹ sáng sớm các phố lớn ngõ nhỏ đều có rất nhiều người tập thể dục, thậm chí cả ngày như thế. Tôi có một câu nói: Tập thể dục là một phẩm chất, tập thể dục đại diện cho một kiểu văn hoá khí thế hừng hực đi lên.Một quốc gia có sức sống hay không, chỉ cần xem có bao nhiêu người tập thể dục là biết.
Người Mỹ có thể lấy quốc kỳ làm quần lót để mặc. Hồi ở Mỹ tôi có mua một chiếc quần cộc cờ sao vạch. Tôi thường xuyên mặc chiếc quần ấy. Tôi mặc nó là để khinh miệt nó, là để trút giận, là một dạng trút sự bực bội và thoả mãn về tâm lý. Người Mỹ mặc nó là sự trêu chọc bỡn cợt, bản chất khác. Người Mỹ có thể đốt quốc kỳ nước mình ngoài phố. Đới Húc  nói: Nếu một quốc gia có thể đốt cả quốc kỳ của mình thì anh còn có lý do nào đi đốt quốc gia ấy nữa?
Điểm thứ ba, sức mạnh vĩ đại về tinh thần và đạo đức. Đây là điều đáng sợ nhất. Vụ 11/9 là một tai nạn. Khi tai hoạ ập đến, thể xác ngã xuống trước tiên, nhưng linh hồn vẫn đứng. Có dân tộc khi gặp tai nạn thể xác chưa ngã mà linh hồn đã đầu hàng. Trong vụ 11/9 có xảy ra 3 sự việc đều có thể để chúng ta qua đó nhìn thấy sức mạnh của người Mỹ. Việc thứ nhất, sau khi phần trên toà nhà Thương mại thế giới bị máy bay đâm vào, lửa cháy đùng đùng, tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Khi mọi người ở tầng trên qua cửa thoát hiểm chạy xuống phía dưới, tình hình không rối loạn lắm.
Người ta đi xuống, lính cứu hoả xông lên trên. Họ nhường lối đi cho nhau mà không đâm vào nhau. Khi thấy có đàn bà, trẻ con hoặc người mù tới, mọi người tự động nhường lối đi để họ đi trước. Thậm chí còn nhường đường cho cả một chú chó cảnh. Một dân tộc tinh thần không cứng cáp tới mức nhất định thì dứt khoát không thể có hành vi như vậy. Đứng trước cái chết vẫn bình tĩnh như không, e rằng không phải là thánh nhân thì cũng gần với thánh nhân.
Việc thứ hai, hôm sau ngày 11/9, cả thế giới biết vụ này do bọn khủng bố người A Rập gây ra. Rất nhiều cửa hàng, tiệm ăn của người A Rập bị những người Mỹ tức giận đập phá. Một số thương nhân người A Rập cũng bị tấn công. Vào lúc đó có khá nhiều người Mỹ tự phát tổ chức đến đứng gác trước các cửa hiệu, tiệm ăn của người A Rập hoặc đến các khu người A Rập ở để tuần tra nhằm ngăn chặn xảy ra bi kịch tiếp theo.
Đó là một tinh thần thế nào nhỉ. Chúng ta thì từ xưa đã có truyền thống trả thù. Thành Đô nơi tôi ở, ngày xưa Đặng Ngải [8] sau khi chiếm được Thành Đô, con trai của Bàng Đức [9] giết sạch giá trẻ gái trai gia đình Quan Vũ. Trả thù đẫm máu, lịch sử loang lổ vết máu không bao giờ hết.
Việc thứ ba, chiếc máy bay Boeing 767 bị rơi ở Pennsylvania vốn dĩ bị không tặc dùng để đâm vào Nhà Trắng. Sau đấy hành khách trên máy bay vật lộn với bọn khủng bố nên mới làm máy bay rơi. Vì lúc ấy họ đã biết tin toà nhà Thương mại thế giới và Lầu Năm Góc bị máy bay đâm vào nên họ quyết định không thể không hành động, phải đấu tranh sống chết với bọn khủng bố.Cho dù trong tình hình ấy họ còn làm một chuyện thế này: Quyết định biểu quyết thông qua có nên chiến đấu với bọn khủng bố hay không. Trong giờ phút quan hệ tới sự sống chết ấy, họ cũng không cưỡng chế ý chí của mình lên người khác. Sau khi toàn thể mọi người đồng ý, họ mới đánh bọn không tặc. Dân chủ là gì; đây tức là dân chủ. Ý tưởng dân chủ đã thấm vào sinh mạng của họ, vào trong máu, trong xương cốt. Một dân tộc như thế mà không hưng thịnh thì ai hưng thịnh. Một dân tộc như thế không thống trị thế giới thì ai có thể thống trị thế giới.

26 nhận xét:

  1. Người Việt Yêu Nước21:39 Ngày 06 tháng 09 năm 2012

    Quá chuẩn

    Trả lờiXóa
  2. Một đất nước đa văn hóa, màu da ... cùng chung sống mà vẫn là siêu cường nói lên điều đó. Mọi lời nói, dẫn chứng ... đều không đủ.

    Trả lờiXóa
  3. Trong bài này, thay từ Trung Quốc bằng Việt Nam được chăng?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trong bài này,
      thay từ "Trung Quốc" bằng từ "Trung quốc và Việt Nam".

      Nhìn bạn 4 tốt thấy mình
      Thầy nào tớ nấy.

      Xóa
  4. Thieu tuong Luu a Chau chu khong phai Dai tuong.

    Trả lờiXóa
  5. Cám ơn bác Huỳnh Ngọc Chênh cho tôi có dịp đọc lại bài viết này. Đúng là càng đọc càng thấm thía. Không biết các vị tai to mặt lớn của VN ta có đọc bài này không?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có đọc thì cũng chẳng hiểu được gì đâu. Họ chỉ hiểu được những gì đem lại quyền lợi cho họ thôi. Đất Nước và Dân Tộc đâu có là gì.

      Xóa
  6. Theo các bác nhà mình thì nó đang dẫy chết đấy ạ.

    Trả lờiXóa
  7. Điều sợ nhất của Trung Quốc là có những tướng lãnh như thế này đây, trong khi ta thì không có.
    Lưu Á Châu đã đánh giá đúng khi cho rằng sức mạnh của vũ khí, của quân sự chỉ là một thứ sức mạnh bộc phát nhanh, tức thời, dễ suy yếu theo thời gian. Chỉ có sức mạnh của lòng dân, của ý chí, một thứ sức mạnh mền mới là thứ sức mạnh quyết định cho một thắng lợi toàn cục.
    Hoa Kỳ đang nắm giữ cả hai thứ sức mạnh đó. Không những trong lòng dân chúng của xã hội Mỹ, mà còn khắp thế giới này nữa.
    Trung Quốc đang từng bước xóa sổ Việt Nam bằng cách tiêu diệt cái sức mạnh ý chí của người Việt Nam.
    Khủng hoảng kinh tế nó không duy hại bằng khủng hoảng văn hóa, khủng hoảng ý chí, khủng hoảng niềm tin và khủng hoảng lương tri đạo đức. Việt Nam thì hình như đang rơi vào tất cả các thứ khủng hoảng trên. Làm sao chữa, và chữa thì sẽ Mất thời gian là bao lâu?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bây giờ là lúc nước VN cần những nhà lãnh đạo cải cách, một Minh Trị Thiên Hoàng hay một Thei Sein Việt xuất hiện. Ai sẽ tạo nên lịch sử dân tộc?

      Xóa
    2. Con Virus không thể tự chết được,mà họ chỉ thích dùng toàn thuốc giả của trung quốc thôi. Tội nghiệp cho một dân tộc sẽ trở thành nô lệ tq bởi một nhóm người ngu dốt, hèn mạt và ích kỷ

      Xóa
    3. Nhân dân Việt nam cũng tràn đầy ý chí yêu nước thương nòi đấy chứ, nhưng nhà cầm quyền thì đang dội nước vào ngọn lửa ý chí ấy rồi.

      Xóa
  8. Đứng trước cái chết vẫn bình tĩnh như không, e rằng không phải là thánh nhân thì cũng gần với thánh nhân.
    Vào lúc đó có khá nhiều người Mỹ tự phát tổ chức đến đứng gác trước các cửa hiệu, tiệm ăn của người A Rập hoặc đến các khu người A Rập ở để tuần tra nhằm ngăn chặn xảy ra bi kịch tiếp theo.
    Cho dù trong tình hình ấy họ còn làm một chuyện thế này: Quyết định biểu quyết thông qua có nên chiến đấu với bọn khủng bố hay không. Trong giờ phút quan hệ tới sự sống chết ấy, họ cũng không cưỡng chế ý chí của mình lên người khác
    Dân chủ là gì; đây tức là dân chủ. Ý tưởng dân chủ đã thấm vào sinh mạng của họ, vào trong máu, trong xương cốt. Một dân tộc như thế mà không hưng thịnh thì ai hưng thịnh. Một dân tộc như thế không thống trị thế giới thì ai có thể thống trị thế giới.
    Hoa Kỳ quá vĩ đại, người Mỹ thật là tuyệt vời. Tôi yêu nước Mỹ.

    Trả lờiXóa
  9. Sự đáng sợ của Trung Quốc là họ xem việc phát triển dân chủ ở các quốc gia láng giềng là việc làm đáng sợ.

    Trả lờiXóa
  10. bạn Da Vàng có 1 comment rất tuyệt! Đối với chúng ta, Trung Quốc là nước đáng sợ nhất. Và Việt Nam chúng ta có 1 chính khách hay tướng lĩnh nào nói được những điều như ông ta không???? Đó mới chính là "điều đáng sợ"!!!

    Trả lờiXóa
  11. Bài này tôi đọc lâu rồi nhưng giờ đọc lại vẫn thấy ông tướng
    Tàu này là người có óc tư duy độc lập như một trí thức chân
    chính,chứ không phải như 1 tướng lãnh.
    Trông người mà ngẫm đến ta ! Cũng bị tẩy não và nhồi sọ trong
    cùng một lò ý thức hệ,nước ta có ai suy nghĩ thẳng thắn,không
    định kiến như ông này không nhỉ,kể cả người trí thức ?

    Trả lờiXóa
  12. Theo tôi thấy thì trên thế giới này chỉ có 2 nhà nước CS là Việt Nam Và Cuba là anh hùng thôi . Ông Triết lão lùn của chúng ta đã chẳng từng tuyên bố ở Cuba rồi đó sao ! khi nào Cuba ngủ thì đã có Triết lão lùn cùng đảng của lão ta thức, ngược lại khi lão lùn nhà ta mệt, muốn nghĩ ngơi thì Cuba sẽ thức để canh giữ cho thế giới được yên ổn, ấy vậy mà ông tướng Tàu là đồng chí của chúng ta đã không khen ngợi mà lại đi tôn vinh cái thằng đế quốc Mỹ đó làm gì??? Ngày xưa khi còn nhỏ tôi đã từng nghe các chú bộ đội ta kể rằng: chỉ cần một khẩu súng AK thì các chú có bắn rơi nhiều phi cơ của địt, còn hỏa tiễn Sam của anh Liên xô tặng cho ta bắn không tới được B52, nhờ đảng ta tri tuệ nên mới nghĩ được cách đổ thêm thuốc súng vào hỏa tiễn mới bắn rơi được B52 của địt. Còn nhớ cách đây mấy năm trên VTV1 của ta có kể lại rằng có anh phi công trẻ của ta đã lái chiếc mít 21 bay lên núp ở trên mây đợi B52 của của địt bay ngang rồi bất ngờ lao xuống bắn cháy . Cho nên tụi đế quốc Mỹ sợ vãi đái cho đến nay vẫn còn sợ.....he..he

    Trả lờiXóa
  13. Ô.Đại tướng này khôn quá,người Trung quốc khá lên nhờ những con người tinh tế và trí tuệ như thế này,còn hơn 1 tỷ người khác của chúng toàn là đồ ác quỹ VỚI CÁI ĐẦU ĐẦY CỨT!

    Trả lờiXóa
  14. Sau ngày bầu cử TT Mỹ cách đây 4 năm. Những người Mỹ ũng hộ cho đảng Công Hòa thường nói "Tại sao là đảng Dân Chủ? Và tại sao lại là Obama? Một người da màu!"
    Tôi thì nghĩ khác! tôi nghĩ ông John Mccain là người yêu nước Mỹ hơn cả Obama, và tất cả những gì ông làm là vì nước Mỹ, và ông có một cái niềm tự hào về nước Mỹ của ông, cái giá trị tự hào đó là vị trí đứng đầu thế giới của nước Mỹ. Nhưng ông Obama cũng là một người tài năng thật sự chứ phải không!
    Sau ngày ông Obama nhậm chức TT, rất nhiều người Mỹ da màu òa khóc vì cảm động đến sung sương, đến hạnh phúc. Mà không phải chỉ người Mỹ da màu không thôi, tất cả các sắc dân khác trên toàn cõi địa cầu cũng có nhiều tâm trạng khác nhau, trong đó có một tâm trạng đáng chú ý nhất: Đó là tâm trạng ĐAU, nỗi đau thấm thía cho số phận làm người của mình, dưới sự cai trị của những chế độ độc tài toàn trị phi dân chủ, phi nhân quyền và mất tự do.
    Và thế là chỉ một hai năm sau thì Trung Đông và Bắc Phi bùng nổ cuộc cách mạng Hoa Lài. Người Mỹ tài thiệt, làm chính chỉ siêu việt! Đánh bọn độc tài chỉ bằng một cuộc bầu cử tổng thống. Nhưng cái đích thật không phải là bọn độc tài tài phiệt ở Trung Đông và Bắc Phi đâu, mà là những bọn độc tài toàn trị khác. Chắc ông Lưu Á Châu biết đó là bọn nào!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ý kiến này của bạn thật tuyệt vời, không phải Obama giỏi nên được bầu mà chính là dân Mỹ quá giỏi.

      Xóa
  15. Khi tai hoạ ập đến, thể xác ngã xuống trước tiên, nhưng linh hồn vẫn đứng. Có dân tộc khi gặp tai nạn thể xác chưa ngã mà linh hồn đã đầu hàng.

    Có phải là dân tộc Việt Nam ta ngày nay không ? Không phải. Chỉ là một nhóm người đang cầm quyền thôi.

    Trả lờiXóa
  16. lưu Á Châu lên đại tướng là ok và ông còn lên nữa, tôi tin là như vây. và đất nước Trung Quốc sẽ hùng mạnh bởi có con người đánh giá đúng đối phương và dám học tập những điểm tốt ở người Mỹ. Không bù cho bà Doan ở ta nói dân chủ của ta gấp ngàn lần dân chủ của bọn tư bản giẫy chết, thật giả dối, ngạo mạn ngu muội.Dân ta đang tự hào mình đứng cuối bản xếp hạng so với mấy quốc gia Đông nam á. thật nhục nhã.

    Trả lờiXóa
  17. Một bài khác mới được viết đây, không biết tác giả là người nước nào, nhưng chắc chắc là hắn ta đã sống một thời gian đủ dài ở cả 2 nước để có thể viết 1 bài so sánh và mĩa mai cái xã hội ở TC. Tuy nhiên, xã hội đó cũng có vẻ cũng giống như ở VN.
    http://www.boxitvn.net/bai/41233

    Trả lờiXóa
  18. Tôi không nghĩ lãnh đạo VN không nhận thức được những điều như Lưu Á Châu vừa nói.
    Xung quanh các lãnh đạo luôn có nhiều cố vấn, học giả. Hoa Kỳ làm siêu cường thế giới gần 1 thế kỷ, lẽ nào không có ai nghiên cứu về sức mạnh và nguồn gốc sức mạnh của họ.
    Vấn đề là họ có thể gạt bỏ sự ích kỷ của mình qua một bên hay không. Liệu họ có vì quốc gia mà học tập những điều hay của Hoa Kỳ hay không. Thực tế đã chứng minh, dù học thuyết Cộng Sản đã thất bại, Đảng vẫn cố bám víu quyền lực, cải cách nửa vời hòng kéo dài tuổi thọ của mình.
    Với nghi vấn này, dù cho Lưu Á Châu có ngồi vào ghế Hồ Cẩm Đào để lại cũng chưa chắc làm được gì.

    Trả lờiXóa