Thứ Bảy, ngày 13 tháng 10 năm 2012

HUYỄN MỘNG

  1. PHẠM VĂN HẠNG
    Giữa bạt ngàn biển khơi tím ngắt, sóng trườn, gió giật, mây đen tứ phía toa rập đùn đẩy hợp thành con quái ác khổng lồ uy hiếp, muốn nuốt gọn chiếc thuyền của đoàn người trí tuệ thời đại Việt Nam đang thầm lặng hành hương ra đảo xa về thăm vùng đất mẹ. Dù biết ngàn dặm thẵm, bão giông, nguy nan mạng sống, không chỉ ở thiên nhiên sẵn sàng cuồng nộ, mà còn đầy những bóng dáng nô lệ quyền uy, đang bị gieo mầm trái độc, đang sinh nở hãnh kiêu, đang hành xử mạnh được yếu thua cá lớn sẵn sàng khuấy đục nước, chẳng cần thả lưới câu mồi, tha hồ vẫy vùng vờn đốp thế cô, biểu dương hùng khí ...



    Chiếc thuyền hiện ra giữa biển xanh một màu trắng tinh tuyền, từ mạn thuyền, thân thuyền, cột buồm, cánh buồm giây buộc, cây chống, cây chèo, chiếc neo ... Và từng người trong thuyền mặc một sắc phục áo trắng, quần trắng, khăn trắng, dụng cụ nồi niêu xoong chảo, chén bát ly vại, đũa thìa, chăn màn guốc dép ... Tất cả tất cả toàn một màu trắng, không mang màu tang chế ma chay, bi thương não ruột, đã toát lên ánh sáng tinh luyện anh linh hồn phách của từng người qua tấm lòng chung ý nguyện về thăm đảo, với nỗi niềm. "Tóc trở thành mây trắng, uống giọt sương ưu sầu ..." Văng vẳng bên tai, nghe câu thơ nào đó đã thuộc, qua tự sự cuộc đời. Bỗng bầy chim biển từ xa trong không trung tụ về, chúng bay lượn, đậu trên những cánh buồm, những giây giăng, a sà xuống khoan thuyền, vờn trên vai, nằm trong vòng tay của từng người trìu mến, reo ca, và từ trong âm thanh của chim, trìu mến của người, tín hiệu an lành đã cù rủ từng bầy cá đại dương từng đàng từng đàng lướt sóng, múa lượn, áp vào mạn, bay cả lên thuyền, vẫy vi, vẫy cánh ... Một tấu khúc hoan ca, chim trời, cá nước, người người thân thiện.
    Tiên trên trời hiện lên giữa biển ?? Hắn cố trấn tỉnh bình sinh và từ trong trí tưởng tượng. Tiên chỉ là huyền nhiệm huyễn hoặc dân gian, ở đây trên chiếc thuyền trắng, những người mặc đồ trắng, tóc trắng đang hiện ra từng giọng nói, và hắn đã nhận diện rất rõ nhà giáo, gương mẫu toán học Việt Nam, người thầy của những bậc đại sư toán học, người con ưu tú Đất Quảng dám nói thật nói thẳng như ứng dụng những giải trình lượng giác để giác tha dòng giống anh linh Hoàng Diệu, chọn khăn điều để thắt cổ giữa Hà thành Thăng Long. Khi bọn lang sói đói mềm trước sống nhục, người viết Đất Nước Đứng Lên chẵng lẻ tác gia nằm rung đùi vắt chân, chữ ngủ, đang bàn luận văn chương. Khi Những Lưu Dân Trở Lại kiên trung, không hề cong lưng, không hề thỏa hiệp trước cái ác, cái hèn. Rồi những sử gia họ Duơng. Nhà Xã hội học Nguyễn Phước Tương Lai, Viện trưởng Trần Hà Anh, Luật gia, tiến sĩ, bác sĩ ... Tuổi đời trải qua, thân xác vơi đi sức khỏe, vẫn lên thuyền ra khơi tâm nguyện chứng nhân thời đại. Miên mang miên mang hắn thấy không chỉ những người tóc trắng ưu tư, bởi thời gian thay màu. Lại còn quá nhiều người trẻ mới hôm nào lai rai nhậu nhẹt tán gẫu chuyện đời, nhuộm tóc đen hẹn hài nhi văn nghệ. Bỗng hôm nay, bạc trắng cả đầu, choàng tấm vải thô cùng màu cùng hội xông xáo hòa mình đăng ký theo đoàn tri thức để cùng được ra biển khơi. Hắn thấy vóc dáng chàng trai gầy gò có dòng thơ (Quê Hương Như Chùm Khế Ngọt). Nguyễn Nhật Ánh đang thao thao bất tuyệt kể về người Quảng đi ăn mì Quảng. Đạo diễn Đặng Nhật Minh, Trần Văn Thủy, Phạm Thùy Nhân, Nguyễn Vinh Sơn, Phạm Xuân Nguyên, Nguyễn Trọng Tạo, Hồ Trung Tú, Huỳnh Ngọc Chênh ... trao đổi với những nhà quay phim, những người làm ánh sáng. Kim Cương kỳ nữ độc tấu. Hồng Vân diễn hài. Trần Văn Khê với khăn đen áo dài cùng cây đàn trỗi khúc cải lương Nam Bộ. Võ Tòng Xuân, Văn Như Cương, Chu Hảo, Trần Văn Thọ,Đặng Tiến, Nguyễn Tùng, Nguyễn Trung ... bàn luận về quốc gia hưng vong thất phu hữu trách Văn Cao, Phạm Duy, Trịnh Công Sơn cùng hát Nối vòng tay lớn với Trương Thìn, Trần Tiến.
    Triết luận phương Đông từ bé hắn nghe ông cha dạy dỗ bên nghiên mực bút lông, với chồng giấy bản thô mộc, phải xếp dọc viết xuôi, chữ tượng hình từ trái qua phải. Nói về cách sống của sỹ phu trước bão giông đời sống. Cửa Khổng, sân trình vạch đường giáo huấn Tam Cang Ngũ Thường, Tâm Hồn Cao Thượng ... Tháng tháng năm năm đã hun đúc thành bản năng sống của trí thức Việt và đến đầu thế kỷ 21 chữ Hán Nôm ẩn khuất, người phương Bắc trương cờ phát triển. Trên đất liền cắm mốc ranh giới, ngoài biển cả thị uy. Để Thác Bản Giốc ngày đêm oán than trầm uất. Hoàng Sa vắng bóng con Lạc cháu Hồng. Dẫu biết dưới lòng đất vẫn còn bao sinh linh đã chôn vùi nắm xương Việt Tộc ... Hắn lại nghe thanh âm từ đôi môi dày, miệng rộng của ông Sáu tâm sự về tấm lòng trí thức luật gia, ở mãi tận trời Tây từng gởi thư thỉnh nguyện đưa sự kiện biên giới Việt Nam ra Tòa án Quốc tế. Và hắn đang đọc trên những nét chữ của sử gia tóc trắng ghi lại trong bàn uống trà tâm sự: "Đất yên ấng chứa hồn thiêng rạng vỡ, núi rền đau sông réo khúc đoạn trường, bao thế kỷ bầm gan vết thương tang còn đó, ai nỡ đành lóc thịt xẻ châu thân".
  2. Thuyền vẫn nổi trôi, người nằm, người ngồi, mồ hôi đã tỏa ra: "Những con sóng lớn ồ ạt, gió thổi, nhưng kỳ lạ từ trong mắt trên từng gương mặt thành viên trí thức vẫn thản nhiên, dù họ không áp dụng thiền môn, thiền tính, thiền tịnh" ... Hắn cố cắn chặt hai hàm răng, bấm từng đốt tay, tập trung ý tưởng để ghi lại kỹ càng trong mắt, trong trí, trong lòng không được kể tích sai tuồng, không được thêm râu bớt tóc. Nhất nhất tuân thủ trí nguyện của từng người phản ánh qua tiếng kêu khẩn thiết trên toàn vùng Đông Á về ước vọng cầu mong, biển Đông mênh mông thành con đường hàng hải giao lưu Đông, Tây, Nam, Bắc.
    Thuyền trí thức Việt Nam vẫn lắc lư giữa biển khơi, sau khi ra khỏi Vịnh Tiên Sa Đà Nẵng, vượt mũi Ngọc hòn Chồng hòn Vợ, chỗ trạm trú của Huyền Trân Công chúa, người phụ nữ diễm kiều đánh đổi xác thân để mở mang bờ cõi.
    Con thuyền càng ra xa gặp gió to sóng lớn, ai biết thuyền trí thức Việt Nam sẽ đi về đâu, có đến được đích Hoàng Sa không, nơi đất mẹ đang ngóng chờ những người con về thăm cố quận, họ có thể bị xua đuổi, bắt bớ tù đầy. Hay bị hủy diệt bằng đạn bom văn minh của những người cậy sức mạnh.
    Tất cả đối với trí thức khoa học sáng tạo, khi đã lựa chọn cùng một tấm lòng, chung một ý nguyện tạ ơn đất, tạ ơn quê, tạ ơn biển Đông, sông dài, tạ ơn núi cao Đảo xa, tạ ơn từng người qua bao đời trung liệt nghĩa khí với quê hương, tạ ơn mẹ cha thầy cô bạn hữu, đã từng hy sinh cho họ đủ thời gian sống, học tập đã trở thành trí thức Việt Nam thay mặt dân tộc cất tiếng kêu thống thiết chân thành của giống nòi yêu chuộng hòa bình, cầu mong đảo gần đảo xa, cầu mong biển Đông là nơi giao lưu thân thiện. Và cách chọn hình thức hành hương của tri thức Việt sáng trong, tinh tuyền, phản ánh qua hình ảnh con thuyền và sắc màu thanh bạch. Chỉ có máu hồng dệt nên tâm thức hy vọng mời gọi lương tri trong cõi thế nhìn về ước vọng hòa bình.
    P.V.H.

HUYEÃN MOÄNG
              Phạm Văn Hạng 
Giöõa baït ngaøn bieån khôi tím ngaét, soùng tröôøn, gioù giaät, maây ñen töù phía toa raäp ñuøn ñaåy hôïp thaønh con quaùi aùc khoång loà uy hieáp, muoán nuoát goïn chieác thuyeàn cuûa ñoaøn ngöôøi trí tueä thôøi ñaïi Vieät Nam ñang thaàm laëng haønh höông ra ñaûo xa veà thaêm vuøng ñaát meï. Duø bieát ngaøn daëm thaüm, baõo gioâng, nguy nan maïng soáng, khoâng chæ ôû thieân nhieân saün saøng cuoàng noä, maø coøn ñaày nhöõng boùng daùng noâ leä quyeàn uy, ñang bò gieo maàm traùi ñoäc, ñang sinh nôû haõnh kieâu, ñang haønh xöû maïnh ñöôïc yeáu thua caù lôùn saün saøng khuaáy ñuïc nöôùc, chaúng caàn thaû löôùi caâu moài, tha hoà vaãy vuøng vôøn ñoáp theá coâ, bieåu döông huøng khí ...

HUYEÃN MOÄNG

Giöõa baït ngaøn bieån khôi tím ngaét, soùng tröôøn, gioù giaät, maây ñen töù phía toa raäp ñuøn ñaåy hôïp thaønh con quaùi aùc khoång loà uy hieáp, muoán nuoát goïn chieác thuyeàn cuûa ñoaøn ngöôøi trí tueä thôøi ñaïi Vieät Nam ñang thaàm laëng haønh höông ra ñaûo xa veà thaêm vuøng ñaát meï. Duø bieát ngaøn daëm thaüm, baõo gioâng, nguy nan maïng soáng, khoâng chæ ôû thieân nhieân saün saøng cuoàng noä, maø coøn ñaày nhöõng boùng daùng noâ leä quyeàn uy, ñang bò gieo maàm traùi ñoäc, ñang sinh nôû haõnh kieâu, ñang haønh xöû maïnh ñöôïc yeáu thua caù lôùn saün saøng khuaáy ñuïc nöôùc, chaúng caàn thaû löôùi caâu moài, tha hoà vaãy vuøng vôøn ñoáp theá coâ, bieåu döông huøng khí ...


17 nhận xét:

  1. Ngôn ngữ chi đó anh Chênh? Trông cứ như chữ Thụy Điển, Đan Mạch ấy. Hổng đọc được.

    Trả lờiXóa
  2. Thủy thủ trên con tàu Trí thức Việt nam ấy có ngâm câu thơ:Lũ chúng ta đầu thai nhầm thế kỷ
    Một đời người u uất nỗi trơ vơ
    Đời kiêu bạc không dung hồn giản dị
    Thuyền ơi thuyền chẳng còn đảo hoang sơ...
    không hỡi bác Huỳnh ngọc Chênh?

    Trả lờiXóa
  3. Chữ khó đọc quá cha ơi!

    Trả lờiXóa
  4. Chào bác Chênh.

    Bài này bác sử dụng font gì mà không đọc được.
    Đang chờ tin kết quả của Hội nghị TW 6.

    Chúc bác sức khoẻ.

    Trả lờiXóa
  5. Bài viết kiểu chi mà đọc chẳng được !

    Trả lờiXóa
  6. Trời rứa mà đọc không ra hả? Đó là bản thông cáo báo chí sau Hội Nghị TW 6 đó mà....hehehe

    Trả lờiXóa
  7. Bữa nay bác Huỳnh Ngọc Chênh xài chữ Ả Rập hỉ? He he...

    Trả lờiXóa
  8. Font VNI-Helve.

    Sao anh Chênh không đổi font VNI qua Unicode để mọi người dễ dàng đọc được. Font VNI phải cài trong máy mới hiển thị được đúng.

    Gửi anh bài viết đã đổi sang font Unicode:


    HUYỄN MỘNG

    PHẠM VĂN HẠNG
    Giữa bạt ngàn biển khơi tím ngắt, sóng trườn, gió giật, mây đen tứ phía toa rập đùn đẩy hợp thành con quái ác khổng lồ uy hiếp, muốn nuốt gọn chiếc thuyền của đoàn người trí tuệ thời đại Việt Nam đang thầm lặng hành hương ra đảo xa về thăm vùng đất mẹ. Dù biết ngàn dặm thẵm, bão giông, nguy nan mạng sống, không chỉ ở thiên nhiên sẵn sàng cuồng nộ, mà còn đầy những bóng dáng nô lệ quyền uy, đang bị gieo mầm trái độc, đang sinh nở hãnh kiêu, đang hành xử mạnh được yếu thua cá lớn sẵn sàng khuấy đục nước, chẳng cần thả lưới câu mồi, tha hồ vẫy vùng vờn đốp thế cô, biểu dương hùng khí ...

    Chiếc thuyền hiện ra giữa biển xanh một màu trắng tinh tuyền, từ mạn thuyền, thân thuyền, cột buồm, cánh buồm giây buộc, cây chống, cây chèo, chiếc neo ... Và từng người trong thuyền mặc một sắc phục áo trắng, quần trắng, khăn trắng, dụng cụ nồi niêu xoong chảo, chén bát ly vại, đũa thìa, chăn màn guốc dép ... Tất cả tất cả toàn một màu trắng, không mang màu tang chế ma chay, bi thương não ruột, đã toát lên ánh sáng tinh luyện anh linh hồn phách của từng người qua tấm lòng chung ý nguyện về thăm đảo, với nỗi niềm. "Tóc trở thành mây trắng, uống giọt sương ưu sầu ..." Văng vẳng bên tai, nghe câu thơ nào đó đã thuộc, qua tự sự cuộc đời. Bỗng bầy chim biển từ xa trong không trung tụ về, chúng bay lượn, đậu trên những cánh buồm, những giây giăng, a sà xuống khoan thuyền, vờn trên vai, nằm trong vòng tay của từng người trìu mến, reo ca, và từ trong âm thanh của chim, trìu mến của người, tín hiệu an lành đã cù rủ từng bầy cá đại dương từng đàng từng đàng lướt sóng, múa lượn, áp vào mạn, bay cả lên thuyền, vẫy vi, vẫy cánh ... Một tấu khúc hoan ca, chim trời, cá nước, người người thân thiện.
    Tiên trên trời hiện lên giữa biển ?? Hắn cố trấn tỉnh bình sinh và từ trong trí tưởng tượng. Tiên chỉ là huyền nhiệm huyễn hoặc dân gian, ở đây trên chiếc thuyền trắng, những người mặc đồ trắng, tóc trắng đang hiện ra từng giọng nói, và hắn đã nhận diện rất rõ nhà giáo, gương mẫu toán học Việt Nam, người thầy của những bậc đại sư toán học, người con ưu tú Đất Quảng dám nói thật nói thẳng như ứng dụng những giải trình lượng giác để giác tha dòng giống anh linh Hoàng Diệu, chọn khăn điều để thắt cổ giữa Hà thành Thăng Long. Khi bọn lang sói đói mềm trước sống nhục, người viết Đất Nước Đứng Lên chẵng lẻ tác gia nằm rung đùi vắt chân, chữ ngủ, đang bàn luận văn chương. Khi Những Lưu Dân Trở Lại kiên trung, không hề cong lưng, không hề thỏa hiệp trước cái ác, cái hèn. Rồi những sử gia họ Duơng. Nhà Xã hội học Nguyễn Phước Tương Lai, Viện trưởng Trần Hà Anh, Luật gia, tiến sĩ, bác sĩ ... Tuổi đời trải qua, thân xác vơi đi sức khỏe, vẫn lên thuyền ra khơi tâm nguyện chứng nhân thời đại. Miên mang miên mang hắn thấy không chỉ những người tóc trắng ưu tư, bởi thời gian thay màu. Lại còn quá nhiều người trẻ mới hôm nào lai rai nhậu nhẹt tán gẫu chuyện đời, nhuộm tóc đen hẹn hài nhi văn nghệ. Bỗng hôm nay, bạc trắng cả đầu, choàng tấm vải thô cùng màu cùng hội xông xáo hòa mình đăng ký theo đoàn tri thức để cùng được ra biển khơi. Hắn thấy vóc dáng chàng trai gầy gò có dòng thơ (Quê Hương Như Chùm Khế Ngọt). Nguyễn Nhật Ánh đang thao thao bất tuyệt kể về người Quảng đi ăn mì Quảng. Đạo diễn Đặng Nhật Minh, Trần Văn Thủy, Phạm Thùy Nhân, Nguyễn Vinh Sơn, Phạm Xuân Nguyên, Nguyễn Trọng Tạo, Hồ Trung Tú, Huỳnh Ngọc Chênh ... trao đổi với những nhà quay phim, những người làm ánh sáng. Kim Cương kỳ nữ độc tấu. Hồng Vân diễn hài. Trần Văn Khê với khăn đen áo dài cùng cây đàn trỗi khúc cải lương Nam Bộ. Võ Tòng Xuân, Văn Như Cương, Chu Hảo, Trần Văn Thọ,Đặng Tiến, Nguyễn Tùng, Nguyễn Trung ... bàn luận về quốc gia hưng vong thất phu hữu trách Văn Cao, Phạm Duy, Trịnh Công Sơn cùng hát Nối vòng tay lớn với Trương Thìn, Trần Tiến.

    Trả lờiXóa
  9. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  10. Chữ viêt theo font Chênh nên chí có Chênh đọc đươc,

    Trả lờiXóa


  11. Giữa bạt ngàn biển khơi tím ngắt, sóng trườn, gió giật, mây đen tứ phía toa rập đùn đẩy hợp thành con quái ác khổng lồ uy hiếp, muốn nuốt gọn chiếc thuyền của đoàn người trí tuệ thời đại Việt Nam đang thầm lặng hành hương ra đảo xa về thăm vùng đất mẹ. Dù biết ngàn dặm thẵm, bão giông, nguy nan mạng sống, không chỉ ở thiên nhiên sẵn sàng cuồng nộ, mà còn đầy những bóng dáng nô lệ quyền uy, đang bị gieo mầm trái độc, đang sinh nở hãnh kiêu, đang hành xử mạnh được yếu thua cá lớn sẵn sàng khuấy đục nước, chẳng cần thả lưới câu mồi, tha hồ vẫy vùng vờn đốp thế cô, biểu dương hùng khí ...

    Hoán chuyển sang unicode đê bác Chênh ui

    Trả lờiXóa
  12. Ông Điêu khắc gia Phạm Văn Hạng chơi khó tui, gởi bài bằng font Hevet quái quỷ nào đó làm tui vật lộn chuyển font cả đêm không được. Cám ơn bạn Dân và bạn Tiến sĩ Giấy đã giúp chỉ giáo. Tui sẽ khắc phục chuyện này.

    Trả lờiXóa
  13. Ngôn ngữ miêu tả cao siêu và cá tính quá.

    Trả lờiXóa
  14. Dùng cụm từ " những kẻ cậy sức mạnh" thay cho " những người " trong bài

    Điêu khắc gia nên phát triển tiếp ý của bài thành tượng đài" Trí thức VN " hướng về biển đảo VN và đặt ở Nha Trang
    Kinh phí có thể kêu gọi trí thức và nhà tài trợ

    Trả lờiXóa
  15. Với bao nhiêu đó người, Phạm Duy, Nguyễn Phước Tương Lai, Chu Hảo, Đặng Tiến, Nguyễn Trung, Trần Văn Khê, ... Trước hết, họ sẽ thảo một kiến nghị xin phép được cho con tàu nhổ neo . Một thời gian sau, không biết kiến nghị có được trả lời không, nhưng con tàu trí thức VN cứ từ từ trôi ngang, lâu lâu xoay vài vòng như theo một bản Valse của Chopin làm những người khác chuếnh choáng như say rượu . Cuộc hành trình kéo dài khoảng 10 năm và về ngay điểm xuất phát . Khi thuyền về lại bến, Chính quyền tổ chức đón chào thật long trọng, tuyên bố cuộc hải trình đã thành công và thắng lợi . Một vài vị đại diện trí thức nước ta rất cảm động trước tấm lòng của chính phủ, đọc diễn văn cảm ơn chính quyền và hứa sẽ không phụ lòng mong đợi của chính quyền và nhân dân.

    Chỉ có một thằng cha căng chú kiết là tui há hốc mồm kinh ngạc .

    Trả lờiXóa
  16. Bác Phạm Văn Hạng từng chơi nổi thời VNCH.trước 1975 nay sao
    lại chỉ biết ngồi than thở thế này cơ chứ ?
    Hoá ra giới văn nghệ sĩ cũng khôn lắm,chứ không phải...gà mờ
    đâu nhé ! Họ cũng biết thời thế để thủ lợi !
    Có điều bác kể tên một loạt nhân vật tạp lục,bát nháo qúa.Bác
    bỏ chung một bao đầy gạo nhưng lẫn vài ba cục sạn.

    Trả lờiXóa