Friday, July 25, 2014

ĐỪNG QUÊN NHỮNG DÂN OAN

  Võ Thị Hảo

Càng ngày, VN càng chồng chất thêm những  dân oan.
Làm sao đếm xuể những nỗi oan khuất của người VN.
Thương xót bao nhiêu cho đủ!
 Những người oan đã chết, đã bị tổn thương cho các cuộc chiến trường kỳ tranh giành quyền lực và địa vị cho những kẻ sẵn sàng đạp lên công lý và mạng sống của người dân chỉ vì quyền lợi của chính mình.
Thương xót những người oan đã chết dưới bàn tay đồng chí mình trong Cải cách ruộng đất VN và những cuộc cải tạo, thanh trừng, những nhà tù tàn bạo.

Thương xót những người bị vùi dập trong  Nhân văn giai phẩm và những cuộc “tiền trảm hậu tấu khác nhân danh quyền lợi đất nước;  những giai phẩm văn chương và báo chí đã bị vu cáo, thủ tiêu hoặc bị “nạo hút” ngay từ trong trứng bởi nhiều kẻ tham tàn trong hệ thống chính trị, tuyên huấn và tuyên giáo  kiểm soát nhằm bức tử quyền tự do ngôn luận và nhân quyền của người VN!
Thương xót những người oan bất đồng chính kiến, những chí sĩ yêu nước vô tội đang bị vu cáo, bôi nhọ, bị cầm tù đày đọa chỉ vì nói thật, viết thật, bênh vực cho quyền lợi của người dân và sự minh bạch cho VN lên đường phát triển.
Thương xót những văn nghệ sĩ, nhà báo, những nhà giáo dục, khoa học và những người có học, những quan chức… đã vì sự đàn áp, sự sợ hãi, hoặc sự giả dối, sự vì quyền lợi riêng mà đành để lạc mất linh hồn, cam tâm sống kiếp chẳng được ngẩng đầu lên nói thật dưới mặt trời, giam chặt linh hồn bức bối hoặc mục ruỗng trong thân thể bóng bẩy căng da thắm thịt, câm lặng giả mù giả điếc trước tiếng khóc than của muôn dân và đã đến ngày chính bản thân mình cũng đã biến thành dân oan.
Thương xót những người oan vùi thây bụng cá trong những cuộc vượt biển để trốn chạy sự đàn áp hoặc không đội trời chung với phía “thực thi tội ác chống lại loài người”.
Thương xót bao nhiêu cũng chằng đủ, cho những người oan mới đây thôi bị những kẻ vì tiền mà xả lũ thủy điện dìm chết người hàng loạt, những trẻ em và người dân chết dịch bệnh hàng loạt vì sự bưng bít để nhà quản lý  lấy thành tích và đương nhiên sau đó là tiền…
Thương xót bao người oan nhảy lầu tự tử  vì tuyệt vọng do chính sách điều hành kinh tế quyền lợi nhóm; sự tham nhũng, độc quyền đã đẩy những người kinh doanh lương thiện vào kiệt cùng vỡ nợ, bị lừa đảo…
Thương xót những người oan bị chính đồng loại hoặc người thân của mình cướp giết hiếp trong sự mù quáng tuyệt vọng cuồng điên của xã hội không lối thoát, đạo đức và văn hóa mê loạn, sự giả dối và bạo lực, sự cướp đoạt lên ngôi thống trị.
Thương xót biết bao những người  oan bị đánh đập, bị chết bởi tay những công an mà chính tay dân đã đổ mồi hôi sôi nước mắt nộp thuế nuôi dưỡng ngày đêm. Những kẻ bạo hành đó  được chính thể nuông chiều, nghĩ mình là những ông trời con muốn đánh, muốn giết ai cũng được!
 Và làm sao không nhận ra vô số người oan VN đang chết dần mỗi ngày mỗi giờ mỗi phút vì không có cách gì tránh nổi bệnh tật và chết dần mòn do thực phẩm độc, không khí độc và chất thải độc đang bao trùm tuyệt đối lên đất nước này. Vô số người chết oan vì chẳng đủ tiền vào bệnh viện hoặc bệnh viện không chữa do không đút lót đủ tiền cho đám bác sĩ và nhân viên y tế vô lương, đành cam tâm chết trong xó xỉnh như những con chuột bị buộc phải ăn bả độc.
Thương xót vô số cơ hội mà đất nước và người dân VN đã bị cướp đoạt để mỗi ngày một trở nên lạc hậu, bị dối lừa, trở thành một trong những quốc gia đứng áp chót về công nghệ, kinh tế, điều kiện giáo dục, y tế,  an sinh xã hội, tự do và nhân quyền trên thế giới.
 Và nếu đất nước này đã bị ngầm bán cho TQ, với những Công hàm, với những Hội nghị Thành Đô, Đường dây nóng, những cuộc học tập và chỉ thị của " nước mẹ"  tàn bạo với  “đứa con hoang đàng", với những bô xít, giàn khoan, công trình thủy điện, dự án đầu tư, dự án cho thuê đất biên giới và những đặc khu kinh tế… càng khai triển càng nạo vào xương tủy đất nước VN, thì tất cả người VN chúng ta, kể cả trong và ngoài nước, thực sự ai tránh khỏi số kiếp dân oan?! …
Mọi người VN, nếu còn nghĩ đến mình, con cháu và đất nước, sẽ chẳng thể nào ngừng liệt kê những người oan. Vô số kiểu người oan mà một người nhỏ bé như tôi không đủ sức nhận diện.
 Nhận diện và thương xót chưa đủ. Chúng ta hãy mở miệng và mở lòng yêu thương cho nhau, bằng cách lên tiếng chống lại sự dối lừa, bạo quyền và bất công, giúp đỡ những người oan, thúc đẩy cải cách thể chế để cứu lấy chính mình.

Mời các bạn đọc bài Văn tế dân oan mà VTH đã viết cách đây mấy năm, sau vụ một người chỉ vì không cài quai mũ bảo hiểm mà bị đánh chết trong đồn công an. Từ ngày đó đến nay, dân oan càng thêm chồng chất…

Văn tế dân oan
Võ Thị Hảo
http://www.danchimviet.info/archives/30367

Lời tác giả: Cho tôi gửi tặng những người dân Việt Nam đã oan, còn oan hoặc đã chết dưới cường quyền, bạo lực và bất công và vì những lý do ngụy biện.
 
Thương thay

 Một ngày
Người ra ngõ
Người xuống đường
Bước dân lành lụm cụm con sâu cái kiến.
 
Một ngày
Trong vô tội
Người bị đánh đạp bỏ mạng nơi công đường
Cổ gẫy
Tứ chi liệt rũ
Đớn đau quặn mình tiếng nấc tắt thở
 
Một ngày chẳng như mọi ngày
Mẹ gần đất xa trời không kịp nhìn con lần cuối
Nhận xác con nơi công đường
Mẹ già đứt ruột.
 
Mẹ ơi!
Thôi đừng khóc
Nước mắt mẹ đã cạn
Con đâu phải người chết oan đầu tiền trên xứ sở này!
 
Kìa vợ, kìa con!
Tiếc thương cha
Thì cứ để xác cha nằm trong đá lạnh.
Xác thân ta lời chứng
Những vết chém từ trái tim lựu đạn.
 
Này mẹ này vợ này con
Hãy khum bàn tay cần lao
Che gió
Nến hắt hiu nhỏ giọt nước mắt trắng

Cha về!
 
Kìa mẹ!
Lưng còng mẹ úp mặt trên xác con
Mai này mẹ xuống suối vàng được không?
Hồn con quẩn quanh đời đời phố lạnh
 
Con gái ơi!
Cúng cơm cha ư?
 
Thôi này con,
Hãy nấu cháo lá đa
Con hãy vung tay ngang trời những trận mưa gạo và muối
Rắc khắp bốn phương trời nước Việt
Còn chưa đủ đâu !
 
Vì cha không thể ăn một mình
Cha đi nhập dòng hồn oan đông đàn dài lũ
Thiên hạ ơi! Hãy gửi cho những oan hồn chúng tôi mỗi người một hạt muối!
 
Đồng bào ơi!
Tôi ra đi nguyên lành với tiếng cười
Trở về chỉ còn linh hồn dật dờ đầu ngõ.
 
Tôi con ma mới
Nhập vào dòng ma oan cũ
Dài như sông.
 
Đồng loại ơi!
Chúng tôi đã tan nát xác thân
Chúng tôi chết oan bởi người ta, bởi ngàn vạn cớ
Như con sâu cái kiến bị dí nát dưới gót giầy
Không một lời kêu van nào không một giọt nước mắt nào không một công lý nào làm mềm nổi những trái tim lựu đạn.

Hồn chúng tôi dật dờ luẩn quẩn cổng công đường.

Đòi mạng.
 
Kìa, người Việt !
Chúng tôi chết tức tưởi bởi những kẻ bạo ngược
Những kẻ ăn lộc dân để hành hạ giết dân!

 Kìa ngẩng lên xem
Nơi nào đục khoét tiệc tùng bán tước mua quan lễ hội tưng bừng trộm cướp
Cuộc hành lễ ma quái của những trái tim lựu đạn
Những tua lưỡi bạch tuộc.
 
Gục mặt xuống coi
Có thấy chúng ta đông đàn dài lũ
Từ miền xuôi miền ngược đến ngõ hẻm hang cùng
Dân oan đi thành rừng không còn nước mắt để khóc
 
Tiếng kêu tắc nghẹn cổ họng
Mỗi tiếng nói khạc ra từng ngụm máu
Trăm vạn lời vốc máu ai người đáp lại?!
 
Kẻ có lương tâm hãi sợ
Báo chí lặng câm với lưỡi hái trên đầu.
 
Ôi những mặt héo tim héo linh hồn rực rỡ
Những hồn oan những hồn oan hồn oan
Rạch trời tiếng kêu xé ruột!
 
Biết không? Biết không có biết không?
Hỡi dòng người vô cảm
Rùng rùng đi mê loạn
Đàn kiến khốn khổ quằn quại kiếm ăn
Câm lặng nhìn đồng bào mình chết
Dưới bàn tay bạo tàn

Hỡi ôi!

Này lễ cầu hồn
 
Ai kia
Người người
Xin đừng vờ ngủ
 
Đừng giả điếc
Rồi đến lượt mình
Một ngày tức tưởi nhập dòng oan.
 
Hãy gửi cho chúng tôi đông đàn dài lũ mỗi người một hạt muối
Đốt cháy triệu ngọn lửa

Trên lễ cầu hồn

Lúc rạng đông/.

© V.T.H
© Đàn Chim Việt

No comments:

Post a Comment