Monday, February 23, 2015

NHỮNG NGƯỜI CẦM QUYỀN TRUNG CỘNG COI NGƯỜI VIỆT NAM RA SAO?


Khải Nguyen


Bao giờ công an
bịt miệng
 Nguyễn Phú Trọng
thay vì bịt miệng
Cha Lý
trước tòa?
Cách nay gần bốn mươi năm, Đặng Tiểu Bình đã nói công khai ở Băng Cốc, Thái Lan, rằng “Việt Nam là một lũ côn đồ” và “cần dạy cho một bài học” trước khi xua quân tràn qua toàn tuyến biên giới xâm lăng nước ta. (Vậy mà vừa “lập lại quan hệ bình thường Việt Trung” năm 1990, trên giá các hiệu sách ở ta đã có ngay cuốn sách dịch “Đặng Tiểu Bình cha tôi” và trên các phương tiện thông tin đại chúng không hiếm các lời lẽ tôn ông ta!).
Tưởng lối coi khinh nước “đàn em cùng ý thức hệ” chỉ phọt ra công khai những lúc quá say máu đại bá thôi, còn thì khôn ngoan ém nhẹm dưới cái vỏ bọc “16 chữ” và “4 tốt”, vân vân chứ! Nhưng không! Xin mời đọc những dòng dưới đây của Alan Phan, một Việt kiều Mĩ vẫn quan tâm đến “nước cũ”, chắc là không thuộc loại “thế lực thù địch” hay “chống cộng cực đoan”.




"Rơi Lệ Ngày Quốc Khánh"

   
Alan Phan

“Không ai có thể chạy trốn khỏi những hệ quả từ lựa chọn của mình – Nobody ever did, or ever will, escape the consequences of his choices – Alfred Montapert”

Tôi quay về lại Saigon vào ngày đại lễ 2/9 của Việt Nam. / … / Một người bạn gởi 1 bài viết của tác giả Nguyễn Hoa Lư về “ngậm ngùi rơi lệ” đăng trên báo Tuổi Trẻ (tiếc là đã bị rút xuống). Tôi gần làm rớt chiếc IPad khi đọc đến đoạn này:

Một quan chức cao cấp của Ban Tuyên giáo T.Ư, ông Vũ Ngọc Hoàng, đã có một phát biểu gây ấn tượng mạnh: “Cách đây bốn, năm mươi năm, VN và Hàn Quốc có trình độ phát triển tương đương. Sau mấy mươi năm, tôi rà lại tư liệu thì thấy Hàn Quốc hiện có khoảng 90.000 người sống tại VN và VN cũng có 90.000 người sống ở Hàn Quốc. Chỉ khác nhau ở chỗ hầu hết người Hàn Quốc tại VN làm ông chủ, làm quản lý, còn người VN ở Hàn Quốc thì chủ yếu làm ôsin. Nghe mà xót lòng”.

“Đây là lần đầu tiên tôi nghe một quan chức Việt không nổ về những thành tựu vĩ đại qua những con số vĩ đại thực hiện bởi những con người vĩ đại…nói nôm na là tại sao mỗi ngày chúng ta phải tự hào …vì cả nhân loại đều phải công nhận là người Việt hạnh phúc nhất thế giới. Ngay cả trong chiến tranh, cái loa tuyên giáo đã rỉ rả cả chục năm về hiện tượng một ông Mỹ nào đó (tượng trưng cho đa số người Mỹ) vừa ngủ dậy là …mơ ước được làm người Việt Nam.

“Đây là lần đầu tiên một quan chức Việt…rơi lệ. Sau 1 chục năm lui tới nơi đây thường xuyên, sau gần 40 năm “chờ sáng”, sau khi đọc về lịch sử Việt cận đại qua 70 năm … tôi cũng rơi lệ theo ông.

“Thực ra, chuyện làm ô sin của người Việt không chỉ giới hạn ở Hàn Quốc. Nếu ông quan chức tính sổ toàn diện con số người Việt đang được xuất khẩu lao động (kể cả tại nhiều nước nghèo tệ hại ở châu Phi) hay số người bán thân làm vợ cho các ông nông dân Đài Loan, Trung Quốc … hay số người Việt vượt biên trái phép qua các tổ chức xã hội đen tại Nga, Đông Âu … cái “xót lòng” của ông chắc còn lớn lao hơn nhiều. /…/

“Tôi còn nhớ vào khoảng 1997, tôi đại diện cho một tập đoàn đa quốc thực hiện một phi vụ khá lớn với cơ quan truyền thông trung ương của Trung Quốc. Tất cả các sếp lớn nhỏ của Bộ đều đồng thuận và chỉ chờ chữ ký của ông Trưởng Cơ Quan. Ông này viện dẫn đủ lý do để hoãn binh; nhưng rồi cũng ký sau khi cho tôi chờ hơn 9 tháng.

“Vài tháng sau, khi đã làm việc và quen nhau hơn, tôi tò mò hỏi ông về lý do chần chừ? Ông nói, “Trong tất cà các dân tộc trên thế giới, tôi ghét nhất là người Việt Nam. Khi họ báo cáo về gốc Việt Nam của anh, tôi đã cố gắng giết dự án bằng đủ cách”. “Nhưng ông đổi ý?” “ Gặp anh nhiều lần sau đó, tôi thấy anh là một thằng Mỹ con toàn diện, nên tôi OK”. Tôi biện bạch, “Luôn luôn có người Mỹ tốt và xấu, người Trung tốt và xấu, người Việt tốt và xấu chứ?”

“Các dân tộc khác thì đúng vậy. Nhưng người Việt là một bầy chuột. Một con chuột tốt là một con chuột chết.” Tôi im lặng chuyển đề tài. Và suy nghĩ về những lần qua Việt Nam chơi trước đó. Phần lớn các quan chức, đại gia, COCC (Con Ông Cháu Cha, -KN chú)…đang nhìn Trung Quốc với cặp mắt khâm phục, ngưỡng mộ và thèm thuồng. Mao Chủ Tịch là một thánh nhân Trời cho xuống để ban phước lộc cho nhân loại và Đặng Tiểu Bình là thần tượng của 99% người Việt. Cho đến ngày hôm nay, tôi nghĩ rằng 95% đảng viên vẫn thề trung thành với 16 cái tốt vàng gì đó về ông láng giềng.

“Albert Camus nói, “ Life is a sum of all your choices” (tạm dịch: cuộc sống là gộp các lựa chọn của anh, -HB) Có lẽ vì chúng ta luôn luôn xứng đáng với lựa chọn của mình.

“Tôi không biết ông Vũ Ngọc Hoàng giữ chức vụ gì trong Ban Tuyên Giáo? Tôi cũng không biết các lãnh đạo cao cấp của Việt Nam suy nghĩ thế nào về lời nói của ông? Tuy nhiên, nhận xét này của ông cũng cho tôi và các bạn BCA một tia hy vọng nhỏ nhoi. Rằng nếu một người biết thì mười người sẽ biết. Dần dà, cả triệu người sẽ biết. Sau một giấc ngủ dài, lúc nào cũng sảng khoái khi vừa thức giấc.

“Tuy nhiên, tôi cũng biết rõ gần như là một nguyên lý ở Việt Nam: ở đây, thất vọng nhiều gấp triệu lần hy vọng”. (những chỗ tô màu là của người viết bài này).

 
* Người Việt Nam làm ăn kém, nước Việt Nam tụt hậu, ngày càng tụt hậu ngay cả với những nước cách nay chưa lâu ngang mình, thậm chí kém mình, nên bị coi thường, cái đó đáng đau lòng, đáng xấu hổ đã đành, song chẳng trách ai được, bởi tự mình, do mình. Đến như bị coi là “bầy chuột” (không phải bầy chuột tham nhũng mà chủ tịch nước Trương nói tới) cả một dân tộc bởi “ông anh ý thức hệ” thì “than ôi!”.
Có người sẽ nói: đó chỉ là một quan chức. –Nhưng quan chức ấy có quyền lực; và chẳng phải bỗng dưng, cũng chẳng tự riêng mình ông ta “nổi hứng”, nó phải là “đinh ninh” từ lâu trong giới cầm quyền Bắc kinh rồi.
(Lại) có người sẽ nói: đó là bọn chóp bu, chưa phải là dân Tàu tất cả. Phải! Dân Tàu, cũng như các dân tộc khác, nói chung biết điều, trọng lẽ phải, lẽ đời; song le, với chính sách ngu dân, nhất là cách nhồi sọ chủ nghĩa dân tộc đại Hán, thì chẳng dễ mà nghĩ đúng, nghĩ tốt. Họ cũng chẳng dễ mà tỉnh ngộ sự thật ngoài vòng thao túng của giới cầm quyền!

Tất nhiên là cũng tại người Việt chúng ta có “sao đó”(dù chỉ do một bộ phận nào đó) họ mới dám có ý nghĩ ấy và ném ra những lời như vậy. Và cũng tất nhiên chỉ người Việt chúng ta mới “giải” được những lời độc địa như những lời nguyền này cùng những tai tiếng khác mà những người Việt đi ra nước ngoài hoặc ở nước ngoài cảm thấy thấm thía trước tiên..

 

11 – 9 – 2014


Quảng Cáo

No comments:

Post a Comment