Thành Đồng Nguyên Giáp
Tôi viết ra các suy nghĩ riêng của mình để chia sẽ với bạn bè và nhờ ông anh Chênh đăng hộ. Hi vọng viết ra rồi thì “cục tức” nó cũng vơi nhẹ đi. Sợ nó cứ lớn mãi sẽ thành u khó chữa.
Ai đương nhiên cũng có nỗi sợ. không phải người mà ngay cả bất kỳ loài động vật nào cũng vậy. Nỗi sợ thì vô vàn và mênh mông bát ngát: sợ bệnh tật, sợ đau, sợ không có tiền, sợ người thân gặp sự cố, sợ thi không đậu, sợ đói, sợ chiến tranh, sợ bạo lực, sợ xấu, sợ thất bại, sợ thua lỗ, .v.v…
Tác động tích cực của sợ là làm cho người ta hành động để vượt qua & thắng nổi sợ, để né cái điều làm cho họ sợ. Sợ thi rớt thì cố gắng ôn luyện đầy đủ, sợ bệnh tật thì cố gắng sống lành mạnh, sợ thất bại thì phải cày cuốc nhiều hơn…
Người dân biểu tình yêu nước phản đối hành động ngang ngược của một đại ca láng giềng lớn thì có phải sợ? Nếu sợ thì sợ gì và ai sợ việc người dân biểu tình yêu nước? Đọc báo, xem tin trên internet thì thấy cảnh sát bắt đánh người dân biểu tình phản đối TQ ở HN. Ở SG thì cảnh sát lập hàng rào nguyên một khu vực rộng lớn ở khu trung tâm gần LSQ TQ cấm mọi người đi lại và buôn bán.